Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư liệu và sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư liệu và sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Làm giả kiệt tác của danh họa Vũ Cao Đàm để bán đấu giá tại Pháp?

Phiên đấu giá có tên Ấn tượng, hiện đại và đương đại tại Paris ngày 12/5 tới đây đang sôi sục vì một bức tranh giả được gán cho danh họa Vũ Cao Đàm (1908-2000) - vừa xuất hiện trên website của nhà Auction.fr.

Bức tranh có tên Jeunes femmes prenant le thé (Thiếu nữ uống trà, gouache và mực trên lụa, 59 x 80 cm, không ghi năm sáng tác, thuộc sưu tập tư nhân) có khởi điểm từ 15 đến 20 ngàn euro, tương đương 382 đến 510 triệu đồng.
Theo nhà nghiên cứu mỹ thuật Ngô Kim Khôi (Pháp): “Bức tranh giả này nhìn chung toát ra một môi trường thô thiển, xấu xí. Chưa nói đến bố cục vụng về, chưa nói đến tác giả là Vũ Cao Đàm, bức tranh còn không có kiểu cách gì của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương danh giá. Không phải tác giả nào của trường này cũng vẽ đẹp, nhưng vẽ xấu như thế này thì có một không hai”.
 Bức Thiếu nữ uống trà - được nhiều chuyên gia cho rằng tranh giả
Bức 'Thiếu nữ uống trà' - được nhiều chuyên gia cho rằng tranh giả
 Bức Thiếu nữ uống trà (thật) từng xuất hiện tại Bảo tàng Cernuschi
Bức 'Thiếu nữ uống trà' (thật) từng xuất hiện tại Bảo tàng Cernuschi
“Về đại thể, bức này thiếu hẳn nét thơ mộng (lẽ ra phải có) trên tranh lụa. Cụ thể hơn, đường nét quá rõ ràng, trong khi bức thật các nét nhạt nhòa do những lần giặt lụa và màu thời gian làm cho tác phẩm lung linh, huyền ảo.
Nơi vị trí chữ ký, triện giả vụng về. Có người nhận định rằng có thể đây là bản nháp, nhưng dù nháp thì danh họa Vũ Cao Đàm cũng không thể nào vẽ xấu như thế. Tôi không tin nhà đấu giá nổi tiếng này lại thiếu chuyên gia thẩm định, nhưng vấn đề đặt ra là tại sao dù biết tranh giả, họ vẫn đem ra bán?”, Ngô Kim Khôi phân tích và đặt câu hỏi.
Bức tranh chủ đề uống trà, nhưng gương mặt các cô trong tranh khá đanh đá, giống như ngồi tám chuyện và nói xấu chuyện gì đó, hơn là thảnh thơi uống trà.
Chẳng có cô nào tập trung vào chuyện thưởng thức xem trà ngon hay dở. Cô 1 (từ trái sang) rót trà, mắt lò lõ, mặt ngây ngô. Cô 2 và ba 3 trò chuyện thì thầm, mà hình như cô 2 như nhìn ra cửa sổ chứ không thèm nhìn cô 3.
Cô 3 ngồi khoanh tay, nhưng mặt... “sưng lên” như bị phạt quỳ gối, xem thế chân sẽ rõ. Cô 4 ngồi hóng chuyện mà mặt cứ... đờ ra, như không liên quan. Cô 2 tay cầm chung trà, nhưng trên khay lại có 4 chung, vậy chung còn lại cho ai?
Cuốn sách có in bức tranh thật
Cuốn sách có in bức tranh thật
Bức tranh thật từng xuất hiện tại triển lãm Du fleuve Rouge au Mékong: Visions du Viêt Nam (Từ Hồng Hà đến Cửu Long: Tầm nhìn Việt Nam) tại Bảo tàng Cernuschi hồi 20/9/2012 đến 27/1/2013.
Tại triển lãm này, tác phẩm Thiếu nữ uống trà (cũng thuộc sưu tập tư nhân) có kích thước 78 x 114 cm, lớn hơn bức sắp đấu giá khá nhiều.
Theo Văn Bảy
Thể Thao & Văn Hóa

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Những điều li kỳ trước khi Lê Văn Duyệt qua đời

Bộ Đại Nam chính biên liệt truyện (Sơ tập) đã dành hẳn cả hai quyển 22 và 23 để chép chuyện Lê Văn Duyệt. Tất nhiên, cũng có vài nhân vật khác được nhắc đến trong hai quyển này, nhưng đó chẳng qua là vì họ có chút ít liên hệ với Lê Văn Duyệt, nhắc đến để làm rõ thêm chuyện về Lê Văn Duyệt mà thôi.
    Đoạn cuối của quyển 23 đã chép một số chuyện li kì xảy ra trước lúc Lê Văn Duyệt qua đời như sau:
    “Trước khi (Lê Văn) Duyệt bị bệnh, thành Gia Định không hề có gió, vậy mà cán cờ ở trong thành bỗng dưng bị gãy. Hơn một tháng sau, (Lê Văn) Duyệt đi tuần ở biên cảnh, vừa ra ngoài thành thì con voi ông đang cưỡi tự nhiên phục xuống đất rồi gầm lên, đánh mấy nó cũng không chịu dậy, ông bèn phải xuống để lấy ngựa mà đi. Đi được chừng một dặm, ngựa cũng chẳng chịu đi nữa. (Lê Văn) Duyệt lấy làm lạ, bèn nói với người nhà rằng có lẽ ta sắp bị bệnh.
    Một hôm (Lê Văn Duyệt) chuẩn bị thưởng cấp cho tướng sĩ, sai người nhà đem 50 quan tiền để sẵn ra đấy, chẳng dè, vừa chợp mắt được một lúc thì tiền đã không cánh mà bay. Ông ngờ là có kẻ trộm, ra lệnh tìm bắt rất gấp. Bỗng ông thấy trên nóc nhà mình có người đang ngồi giữ đống tiền, thoạt trông giống như mô đất, bèn sai người bắc thang trèo lên bắt, nhưng lên đến nơi thì người giữ tiền ấy đã biến mất mà đống tiền thì vẫn còn y nguyên.
    Hôm khác, có ông già vai đeo bầu, ăn mặc ra vẻ dân quê, đến nói với người canh cửa rằng:
    - Hãy vào báo với Lê tướng quân, rằng có ta là cố nhân đến.
    Người canh cửa lấy làm lạ, chạy vào báo với (Lê Văn) Duyệt. (Lê Văn) Duyệt liền cho người ra. Đến bờ sông (sông Sài Gòn, vì thành Gia Định, nơi Lê Văn Duyệt đóng, ở sát sông Sài Gòn - NKT), thấy ông già ấy đang rửa bầu và nói rằng:
    - Ta muốn đón tướng quân của mày đi tu tiên, nhưng mà tướng quân của mày không thể tu tiên được.
    Nói rồi thì phấp phới bay đi, không biết về đâu. Người canh cửa về báo lại. (Lê Văn) Duyệt nói rằng:
    - Tiên thật à ? Hay là ma muốn làm hại ta đấy ?
    Vài ngày sau (Lê Văn Duyệt) bị bệnh nhẹ rồi mất".
    Lời bàn:
    Lê Văn Duyệt vốn dĩ là hoạn quan, nhưng lại cũng là hổ tướng, bao phen vào sinh ra tử để theo phò Nguyễn Phúc Ánh, sau là đại thần trải thờ hai đời vua đầu triều Nguyễn, danh vọng lừng lẫy một thời, thế thì nếu ông có chút gì đó khác thường so với tất cả những người thường, ấy cũng là lẽ tự nhiên. Khi ông còn sống, những chuyện khác thường ấy sẽ được thiên hạ háo hức kẻ cho nhau nghe. Vẫn biết người xưa thích kể cho nhau nghe những chuyện li kì, nhưng nào phải bất cứ ai cũng được người xưa hào phóng tặng cho nhiều chuyện li kì như Lê Văn Duyệt đâu.
    Cán lá cờ hiệu của ông đã gãy, con voi chiến và con ngựa chiến một đời gắn bó đã quay mặt với ông, kẻ trộm thì vào tận nhà, còn bậc có thể rước ông đi tu tiên thì chối từ mà bay mất … phút cuối cuộc đời của Lê Văn Duyệt là vậy !
    (Theo Việt sử giai thoại của Nguyễn Khắc Thuần )

    Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

    Tướng cướp nức danh thành người đứng đầu Sài Gòn xưa

    Chuyên cướp ngân hàng, tiệm vàng, Bảy Viễn 3 lần vượt ngục Côn Đảo trước khi quy hàng Pháp để leo đến chức Tổng trấn Sài Gòn và là em kết nghĩa của vua Bảo Đại.


    Trong giới giang hồ Sài Gòn xưa, cậu Hai Miêng, Đại Cathay, Huỳnh Tỳ… được nhiều người nhắc đến nhưng người thành công nhất về địa vị, sự giàu có là Bảy Viễn. Dần thoát khỏi việc cướp bóc, đâm chém, Bảy Viễn vươn lên thành người nắm quyền lực một vùng rộng lớn, dùng tiền kiếm được để “buôn vua”, thăng tiến trong sự nghiệp.



    Bảy Viễn trong một lần đọc diễn văn. Ảnh: Life


    Bảy Viễn tên thật là Lê Văn Viễn, sinh năm 1904 tại khu vực quận 8 ngày nay trong một gia đình gốc Hoa. Ngày Bảy Viễn ra đời, Nam bộ hứng trận bão lớn nhất lịch sử làm chết cả nghìn người. Học hết lớp trường làng, Viễn đi bụi, học võ, xăm kín người. 17 tuổi, nam thanh niên cướp xe đạp (tài sản giá trị rất lớn bấy giờ) và bị án 20 ngày tù.

    Trong cuốn Người Bình Xuyên của Nguyên Hùng, khi trưởng thành, Bảy Viễn là tướng cướp nổi đình nổi đám khiến giới doanh nhân, tiệm vàng không chỉ ở Sài Gòn mà cả Nam Bộ khiếp sợ. Năm 1936, Viễn cướp tiệm vàng ở Giồng Ông Tố, lấy được 6.000 đồng (tương đương với 600 tấn gạo). Sau đó bị bắt và kết án 12 năm ở Côn Đảo.

    Ngục Côn Đảo nổi tiếng canh gác nghiêm ngặt, lại cách đất liền 120 hải lý nên việc vượt ngục khó như lên trời. Nhờ võ nghệ cao, Bảy Viễn thường xuyên ra mặt bảo vệ tù nhân khi bị đánh đập nên rất được nể phục.

    Thời đó, chúa ngục có cô vợ rất xinh, Bảy Viễn nhờ chất giang hồ ngang tàng đã tán đổ cô này, nhờ chuẩn bị phương tiện đóng bè vượt ngục. Được bạn tù giúp đỡ, đợi mùa gió về đất liền, ông và 5 bạn tù nữa thả bè hướng vào bờ. Ròng rã nhiều ngày, hết lương thực họ uống cả nước tiểu, ăn cá sống để cầm hơi.

    Về đất liền, Bảy Viễn cướp nhiều tiệm vàng, đột nhập các xưởng gỗ trộm tiền lại phải quay ra Côn Đảo thêm 2 lần nữa nhưng đều trốn. Lịch sử trăm năm của trại tù có hơn 10 cuộc vượt ngục thành công thì Bảy Viễn đã chiếm 3 cuộc.

    Năm 1945, tướng cướp lừng danh đất Sài Gòn đưa chiến hữu, đàn em gia nhập lực lượng Bình Xuyên của Dương Văn Dương (Ba Dương) - theo cách mạng chống Pháp. Giai đoạn này cũng ghi nhận việc Bảy Viễn lấy vợ theo kiểu rất ngang tàng. Biết ông Hội đồng Đống có cô con gái xinh đẹp, Viễn bỏ khẩu súng Colt rất quý thời đó vào hộp tặng rồi bắn tin muốn làm rể. Biết tiếng tăm tướng cướp lừng lẫy, ông Đống bấm bụng gả con.

    Sau khi Ba Dương hy sinh trong trận chống càn ở Bến Tre, Bảy Viễn muốn giành chức Tư lệnh Bình Xuyên nhưng một số chỉ huy không tán thành. Xung đột xảy ra, Viễn mang khoảng 200 đàn em đầu hàng Pháp và được gắn lon đại tá. Được giao nhiệm vụ mở tuyến đường Sài Gòn đi Vũng Tàu, Viễn hoàn thành sau 3 năm và được nâng lon lên thiếu tướng.

    Muốn leo cao trên con đường chính trị, Bảy Viễn thiết lập quan hệ thân thiết với Bảo Đại, nạp cho ông vua này hàng triệu đồng tiền Đông Dương và nửa triệu đôla. Năm 1952, Bảo Đại bổ nhiệm Bảy Viễn vào chức Đô trưởng Cảnh sát Sài Gòn. Sau đó, ông ta được giao chức Tổng trấn Sài Gòn - Gia Định nắm mọi quyền hành ở Sài Gòn xưa.



    Sòng bạc Đại thế giới trên đường Trần Hưng Đạo của Bảy Viễn. Ảnh: S.T


    Thời đó, Sài Gòn có hai sòng bài lớn nhất Đông Nam Á là Đại Thế Giới và Kim Chung. Hai điểm này do một hoa kiều có thế lực ở Ma Cao điều hành, thu nhập rất lớn. Bảy Viễn cho người ném lựu đạn vào casino làm chết, bị thương hàng chục người, cho đàn em bắt cóc, khủng bố những khách sộp rồi giành quyền làm chủ.

    Bảy Viễn còn bảo kê cho mại dâm hoạt động công khai ở khu vực Bình Khang (quận 10) hay Ngã Năm Chuồng Chó (Gò Vấp)… Tiền kiếm được, mỗi tháng ông ta trợ cấp cho Bảo Đại 250.000 đồng tiền Đông Dương. Ông vua vốn tiêu xài hoang phí, ít ngân sách đã nhận Bảy Viễn làm em nuôi.

    Sau năm 1954 Pháp thất thế, người Mỹ dần bước vào thay thế và nắm chính trường miền Nam. Họ đưa Ngô Đình Diệm lên làm Thủ tướng trong chính phủ của Bảo Đại. Dưới sự giúp đỡ của người Mỹ, Diệm nhanh chóng thâu tóm quyền lực, lôi kéo nhiều tướng lĩnh quân đội về phía mình.

    Trong cuốn sách tiếng Pháp BayVien, Le Maître de Cholon (Bảy Viễn, ông trùm Chợ Lớn), phóng viên Pierre Darcourt viết rằng, sự phát triển của Ngô Đình Diệm là mối đe dọa với Bảy Viễn. Sau khi thảo luận với anh nuôi Bảo Đại, Viễn sẽ sử dụng quân đội lật đổ Diệm rồi lên làm Thủ tướng. Tuy nhiên, kế hoạch này thất bại, Viễn sau đó thua xiểng liểng phải chạy vào Rừng Sát.



    Bốt canh trại lính của quân Bình Xuyên do Bảy Viễn làm thủ lĩnh. Ảnh S.T


    Cuối năm 1955, lực lượng của Bảy Viễn gần như tan nát, trốn khắp nơi. Sau khi ra Vũng Tàu, ông lên máy bay sang Pháp sống lưu vong. 3 ngưới vợ của Bảy Viễn cũng được đưa sang đoàn tụ với chồng.

    Những câu chuyện về Bảy Viễn trở thành giai thoại, nhất là về kho vàng ông chôn cất trước khi trốn chạy. Sau này, nhiều người đã săn tìm kho vàng nhưng kết cục vẫn chưa rõ. Năm 1971, ông qua đời tại Pháp.

    Cuộc đời Bảy Viễn và đội quân Bình Xuyên từng được đạo diễn Phương Nam tái hiện bằng bộ phim 60 tập Dưới cờ đại nghĩa. Trong đó, diễn viên thủ vai Bảy Viễn đã để lại cho người xem về một nhân vật có diễn biến tâm lý phức tạp; thiện, ác khó xác định.

    • Sơn Hòa