Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiêm nghiệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiêm nghiệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

Lời cầu an

 

Giận tình đời

ta bỗng thích làm thơ

Nhân tính đấy

nhưng lời đau đớn quá

Bởi nghiệp chướng

oán ân vay phải trả

Dù phật lòng gác trọ chỗ nàng thơ                                                                                                                     


Ta chỉ mong

khi mỗi độ xuân về

Lời cầu an

trong khói sương khuất tất

Để những ai

trướng vong hồn người mất

Cứu rỗi mình tìm lại chút lương chi.

Em chỉ sợ

 

Em đưa tay

nâng mặt trời thức dậy

Và không quên

lay giấc mộng ái tình

Em chỉ sợ

nắng hồng kia chợt đến

Anh trở mình

làm nới lỏng vòng tay

Để bàn tay

tìm hơi ấm bàn tay

Để hơi thở

quyện vào trong hơi thở

Để ái tình

nhận cho đừng dang dở

Kệ mặt trời

chới với nắng ngoài hiên

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2020

Hạnh phúc

 

Hạnh phúc nào

cao hơn sự an bình

Tình yêu nào

cao hơn lòng nhân ái

Lợi ích nào

cao hơn tình đồng loại

Hy sinh nào

cao hơn nghĩa tự do

 

Cuộc chiến tranh

cũng đã lùi xa

Vẫn còn đó

nghĩa tình đồng đội

Vẫn còn đó

những nghĩ suy mong đợi

Vẫn khổ tâm

trọn hai chữ con người.

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2019

Tình nỡ phiêu du



Trong không gian
trái đất thả trôi mình
Như mê ngủ treo đường cong vô định
Trong cuộc đời con tim nào câm lặng
Trong phiêu du ai lơ đãng riêng mình?

Ta với đời
như kẻ trốn tìm
Như mộng du lang thang hoang dại
Như bâng khuâng mong tình trở lại
Như chạnh lòng thương nhớ cái vu vơ.

Mối tình nào
nuôi những giấc mơ
Mối tình nào men say ngập nắng
Mối tình nào ngây thơ trong trắng
Mối tình nào lệ ướt vầng trăng?

Tình cho tình
nồng say hay cay đắng,
Tình chở tình có đến bến trăng thơ.
Tình theo tình có bối rối ngẩn ngơ,
Tình trốn tình có trôi vào quên lãng?

Tình phiêu du
tình ai trống vắng,
Tình say tình chao đảo những bờ môi
Tình nương tình như hơi thở cuộc đời
Tình nợ tình trào dâng lên mầm sống…


Hôn gót sen đào


Ghét ghê
cái lúm đồng tiền,
Để ai ngúng nguẩy cái duyên chết người.
Ghét ghê đôi mắt ai cười,
Nửa như âu yếm nửa thời lẳng lơi.

Ghét ghê
sắc thắm bờ môi,
Trên thì quyến rũ dưới đòi hiến dâng.
Ghét ghê mây tóc bồng bềnh,
Bên như ghẹo gió bên dâng sóng trào.
Thôi thì đất thấp trời cao,
Anh xin hôn gót sen đào của em.


Lời du đá buồn



Kiếp trước
em vụng đường tu
Kiếp này nợ cái tương tư dối lòng
Mong manh một sợi chỉ hồng
Tuổi nào em được lấy chồng nuôi con
Tuổi nào là tuổi còn son
Tuổi nào là tuổi hoàng hôn xế chiều
Tuổi nào là tuổi biết yêu
Tuổi nào ngơ ngác chở nhiều nhớ nhung
Tuổi nào lơ đãng riêng chung
Tuổi nào hay khóc trốn cùng ưu tư
Đói lòng ngậm trái mù u                   
Nhân duyên khép lại lời ru đá buồn.


Phố chiều mưa bụi



Không phải
là cơn mưa phùn lất phất,
Phố chiều nắng mỏng dưới làn sương.
Đâu đó xa gần quen bước chân em,
Thơm thảo hoàng hôn sớm chiều mưa bụi.

Tí tách
thả hồn trong giọt cà phê,
Đôi cánh bàng già chao nghiêng cành gió.
Chợt thấy mùa xuân lẩn vào trong lá,
Lộc biếc non tơ mưa bụi - phố chiều.
Lặng lẽ chiều
cũng lặng lẽ trong yêu,
Anh bỗng nhớ đến loài hoa tỷ muội.
Níu dấu thời gian rêu phong cát bụi,
Đâu đó trên tường bờ giậu ngoài sân.

Để hồn anh
bỗng xao xuyến lâng lâng,
Để tình anh vật vờ trong cõi mộng,
Để ký ức lang thang trong hoài niệm,
Để nhớ về ai đó vẫn cô đơn…


Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Thu muộn


Có ai ngờ
gặp lại người tình cũ.
Trong một chiều thu muộn lững lờ trôi,
Trên vòm cây một cơn gió mồ côi,
Rải xuống phố sắc hoàng hôn se lạnh.

Tôi ngậm ngùi
bởi hồn thu trống vắng,
Cõng mùa thu lầm lũi bước chân đi.
Thu ghé tai tôi như nhắc nhở điều gì,
Nhưng chỉ nghe bước chân mình trên phố.

Chiều thu muộn
gặp lại người tình cũ,
Sao thấy hững hờ sao thấy chông chênh.
Có lẽ nào thu sớm đón mùa đông,
Có lẽ nào tình trong ta đã chết?

Chỉ biết rằng
chiều nay em đã khóc,
Khóc bởi mình khó níu kéo mùa thu.
Sợ tiếng chuông chùa mở lối hư vô.
Sợ thu chín rụng đầy trên ngõ phố!



Có ai ngờ
gặp lại người tình cũ.
Trong một chiều thu muộn lững lờ trôi,
Trên vòm cây một cơn gió mồ côi,
Rải xuống phố sắc hoàng hôn se lạnh.

Tôi ngậm ngùi
bởi hồn thu trống vắng,
Cõng mùa thu lầm lũi bước chân đi.
Thu ghé tai tôi như nhắc nhở điều gì,
Nhưng chỉ nghe bước chân mình trên phố.

Chiều thu muộn
gặp lại người tình cũ,
Sao thấy hững hờ sao thấy chông chênh.
Có lẽ nào thu sớm đón mùa đông,
Có lẽ nào tình trong ta đã chết?

Chỉ biết rằng
chiều nay em đã khóc,
Khóc bởi mình khó níu kéo mùa thu.
Sợ tiếng chuông chùa mở lối hư vô.
Sợ thu chín rụng đầy trên ngõ phố!


Hoa đăng


                        Tặng N.Đ và đồng đội

Người lính già,
Vân vê điếu thuốc.
Chầm chậm
châm lửa hút,
Mắt vời vợi xa xăm.
Qua làn khói mong manh.

Hai tay,
Nâng những ngọn đèn.
Những ngọn đèn hoa đăng,
Thả xuống dòng sông,
Chờ đợi.

Dõi tìm đồng đội.
Lòng nặng nỗi ưu tư.

Lặng lẽ
Cắm lại bờ sông.
Những cây nhang đã tắt,
Nắng chiều hiu hắt,
Lắng đọng,
Khoảng trống mênh mông.

Ơi dòng sông,
Dòng sông Thạch Hãn.
Cổ thành Quảng Trị,
Có bao nhiêu các anh các chị,
Nằm lại chốn này?

Dòng sông vơi đầy,
Tình đời vẫn chưa trọn nghĩa.

Người lính già,
tắt đi điếu thuốc.
Chầm chậm 
đưa đôi bàn tay vốc nước
Rửa mặt cho mình,
Rửa mặt dòng sông.

Lặng lẽ
Nhìn những ngọn đèn
Những ngọn đèn hoa đăng
Chao nghiêng trong gió,
Như chờ đợi…


Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Còn gì cho em

Em quyến luyến những gì,
Mỗi bước đời trải nghiệm.
Những gì em đã nhận,
Những gì em đã cho?

Còn gì nuôi giấc mơ,
Còn gì cho khát vọng.
Để tình em uất hận,
Để tình em phôi phai?

Đâu đó ai những ai,
Chôn vuì vào quên lãng?
Tình anh vẫn lãng mạn,
Hoài niệm với thời gian.

Còn gì để cho em,
Một trong nhiều nỗi nhớ.
Nhân duyên anh còn nợ,

Tình em nghĩa vợ chồng…

Nghe mưa đã về

Nghe mưa đã về
mờ giăng trên phố, 

Anh chạnh lòng nhìn những lá vàng rơi. 
Trong bâng khuâng nuối tiếc ngậm ngùi, 
Cái thưở mới yêu cuồng si mê dại… 

Mùa mưa đi qua 
mùa mưa trở lại, 
Vẫn hàng me vẫn góc phố con đường. 
Hạt mưa nào lắng đọng tiếng chuông ngân, 
Dấu chân nào qua giảng đường đại học? 

Cơn mưa đầu mùa 
có làm em ước tóc, 
Giọt nắng nào làm ánh mắt em bay, 
Nụ hôn nào làm choáng ngập bờ môi, 
Vòng tay nào nâng em khi vấp ngã? 

Cơn mưa đầu mùa 
làm xanh mầm lá, 
Đời vẫn xoay bởi nhựa sống dâng trào. 
Tiếng tơ lòng xin hãy nhắc tên nhau, 
Nhớ buổi trốn mưa thương thầm trộm nhớ.

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Anh ru em ngủ


Ngược xuôi
những chuyến xe đêm.
Lăn trên đường dài trôi theo đường đời.
Như kẻ lãng du tìm dấu chân người,
Như kẻ cô đơn tìm về tổ ấm.

Trong tình cờ
đời nỡ đưa em đến,
Trong lang thang ai ẩn giấu hẹn hò.
Trong hoang vu để ai đó mong chờ,
Trong cát bụi ai gieo mầm hy vọng?

Lặng lẽ tình đời
nương theo cuộc sống,
Lặng lẽ nụ hôn như gió thoáng qua.
Lặng lẽ gần cũng lặng lẽ qua.
Lặn lẽ tự ru và xin ru em ngủ.

Ru ánh sao đêm
để trốn tìm nỗi nhớ,
Ru mảnh trăng non làm gối giấc mơ hồng.
Ru gió ngàn cây lên cung bậc dây đàn,
Ru hạt mưa sa xóa đi niềm bất hạnh.

Ru hạt sương đêm
để hồn em bớt lạnh,
Ru giấc ngủ vùi để em bớt cô đơn.
Còn lại những gì trong chuyến xe đêm,
Ở đâu đó tình anh và nỗi nhớ…


Mỏng manh


Gió mỏng manh
ghẹo ngọn cỏ mong manh,
Nắng ngả nghiêng
lay bóng chiều nghiêng ngả.
Trong hoang sơ
tình chỉ là sỏi đá,
Vẫn chạnh lòng
thương ký ức thời gian.

Trong cuộc đời
giữa anh và em,
Giữa hạnh phúc
tình yêu và đau khổ.
Cũng mỏng manh
nhưng lại là tất cả,
Thật giản đơn
bởi hai chữ con người.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Giọt đắng

Lang thang 
phố cổ chiều mưa lạnh, 
Ghé tạm bên thềm chén rượu quê.
Men say tình anh như giọt đắng, 
Nghe bóng tình xưa thoáng trở về. 

Có cô gái nhỏ 
bên kia phố, 
Lặng lẽ nhìn anh khẽ lắc đầu. 
Mấy người qua lại lòng ái ngại, 
Mưa tạnh lâu rồi mê vẫn mê.

Biển và em

Vẫn biết rằng
biển rộng đến vô cùng,
Nhưng không thể bằng tình em trao tặng.
Trong xanh thẳm biển muôn trùng con sóng,
Nhưng sao bằng cơn sóng của tình em?

Vẫn biết rằng
biển mãi mãi màu xanh,
Sẽ nhỏ nhoi trong mắt em ngập nắng.
Biển chỉ đẹp bởi bãi bờ cát trắng,
Trong hoang sơ in dấu bước chân em.

Vẫn biết rằng
biển mãi hát đêm đêm,
Trong gió nguồn muôn vì sao thao thức.
Không có em biển không còn ca hát,
Đón bình minh để nâng cánh mặt trời.

Biển và em
làm giông tố cuộc đời,
Trong sâu thẳm vẫn ngập tràn khao khát.
Ở đâu đó anh chỉ là hạt cát,
Được ngập vùi giữa sóng biển và em…

Hương thu


Lửng lơ
bóng nguyệt soi thềm,
Hương thu lãng đãng làm em rối lòng.
Mỏng manh một dải yếm hồng,
Sao gió vô tình làm yếm em rơi…
Bơ vơ giếng ngọc đầy vơi,
Đồi non hai quả như mời lãng du.
Chạnh lòng để gió hờn thơ,
Chạnh tình để ánh trăng mờ dỗi ghen.
Tiếng thu nhẹ bước bên thềm,
Còn anh đâu đó trộm rình nàng thơ.
Ngập ngừng bối rối ngẩn ngơ,
Chỉ xin hôn vội câu thơ tặng nàng.

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Chỉ ước một điều

Một ngày 
biết bấy nhiêu giờ,
Để tôi cứ phải vu vơ nhớ nàng*.
Khi thì trong cảnh mơ màng,
Khi thì chợt thấy lỡ làng đơn côi.
Khi thì giọt lệ đầy vơi,
Khi thì sung sướng cười cười liêu siêu.
Nếu cho tôi ước một điều,

Giản đơn tôi được sớm chiều bên em.
____________

* Ý thơ Nguyễn Bính

Thiệp hồng

Người làm thơ
nhớ ai đó yêu thơ,
Viết về ai và để cho ai đọc.
Xuân chợt đến xin một lần hái lộc,
Thơ là em và xuân cũng là em.

Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Chỉ ước một điều

Một ngày
đến bấy nhiêu giờ,
Để tôi cứ phải vu vơ nhớ nàng*.
Khi thì trong cảnh mơ màng,
Khi thì chợt thấy lỡ làng đơn côi.
Khi thì giọt lệ đầy vơi,
Khi thì sung sướng cười cười liêu siêu.
Nếu cho tôi ước một điều,
Giản đơn tôi được sớm chiều bên em.