Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển đảo em và tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển đảo em và tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

Vô đề


Trả lại em
một chút thơ ngây
Cái lơ đễnh
trong men say vụng dại
Chút thẹn thùng
khi hàng mi khép lại
Bối rối lòng
loạn nhịp đập con tim

Vô đề


Có những ngày
lạc mất mùa đông
Hà Nội Phố
bâng khuâng trong sắc lá
Bóng mùa thu
vắt ngang như dải lụa
Sóng sánh
ánh tơ vàng mang mác gió heo may

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Về thăm Rừng Sác


Ta và em
tạm thời xa thành phố
Ghé về thăm rừng Sác Cần Giờ
Làng biển thanh bình bãi cát hoang sơ
Gặp những căn chòi như ai đứng gác.

Em đừng ngại
chân lấm lem bùn đất
Vỗ nhịp thuyền len lỏi giữa rừng sâu
Nếu em thích hãy thả những mồi câu
Và có thể cùng anh tát đìa bắt cá…

Bếp lửa hồng
khói bồng bềnh vòm lá
Ta cùng quây quần hát khúc quân ca
Dù cuộc chiến tranh nay đã đi qua
Các địa danh anh hùng sẽ còn sống mãi.

Những cửa sông
Đồng Tranh, Lòng Tàu, Thị Vải…
Tượng đài khắc ghi thấm máu cha ông
Rừng Sác Cần giờ những chiến sỹ đặc công
Ta chợt nhói lòng hỏi ai còn ai mất?

Ta và em
một lần trải nghiệm
Ghé về thăm rừng Sác Cần Giờ
Em trộm hôn anh – anh xin gởi vào thơ
Thơ nhuộm màu xanh của rừng và biển biếc.


Về thăm Côn Đảo


Anh trở về
với biển và em
Thăm lại di tích xưa nhà tù Côn Đảo
Vẫn còn đó chuồng Cọp dây thép gai tường đá
Hoang lạnh dọc ngang máu thấm đỏ đất này.

Côn Đảo nay
cuộc sống đã đổi thay
Cảnh thanh bình một chiều xuân êm ả
Cây bàng già giao mùa thay lá
Lộc biếc non xanh sắc thắm một màu

Mênh mông
biển trời ta tựa vào nhau
Thức với đại ngàn và hát ru cùng biển
Để lại dấu chân những bến bờ đã đến
Còn tình anh xin lưu lạc ở nơi này.

Mai anh về
mình còn lại đêm nay
Đêm Hàng Dương cùng đoàn người lặng lẽ
Một nén nhang dâng anh hùng liệt sỹ
Và những ai vô danh nằm lại mảnh đất này

Mai anh về
sóng biển có buồn không
Có cánh buồm nào cô đơn trên biển cả?
Anh vẫn nhớ cây bàng già giữa mùa thay lá
Chợt rối lòng mình trong cõi bâng khuâng.


Tiếng chuông chùa



Ngày mỗi ngày
những giọt nắng tinh sương
Dọi xuống Trường Sa nơi tiền duyên Tổ quốc
Hạnh phúc vỡ òa khi con tim thổn thức
Nghe tiếng chuông chùa nâng cánh bình minh.

Ngày mỗi ngày
lúc biển tím hoàng hôn
Rợp bóng đàn chim kéo bầy về tổ
Tiếng chuông chủa ngân nga nhắc nhở
Một ngày đã qua biển đảo bình yên.

Tiếng chuông chùa
như ánh sáng lung linh
Ươm những mầm xanh nơi khô cằn sỏi đá
Làm lắng dịu cơn cuồng phong bão tố
Dẫn những con tàu qua lại ngược xuôi

Tiếng chuông chùa
ngân vọng giữa biển khơi
Gợi nhớ trong ta một vùng quê đất việt
Hòa với song gió trong không gian tĩnh lặng
Cầu cuộc sống an lành quốc thái dân an.

Tiếng chuông chùa
tiếng vọng ngàn năm
Từ thuở cha ông đặt chủ quyền tổ quốc
Quốc kỳ tung bay giữa trời xanh biển biếc
Ta tự hào hai tiếng Mẹ Việt Nam.



Mộ gió


Mộ gió
có từ lâu rồi
Giăng lớp xô nghiêng hướng ra biển cả
Xương cốt hư không hình hài là đất mẹ
Cành dâu tơ tằm hình nhân hóa hồn thiêng*.

Mộ gió
đâu đó những cái tên
Cai đội, hùng binh Hoàng Sa một thuở
Thủy thủ những con tàu không số
Lính hải quân trận thủy chiến năm nào.

Mộ gió
cột mốc thời gian chủ quyền biển đảo
Gối sóng trùng dương thắp sáng niềm tin
Ta ngồi đây chợt biển lặng bình yên
Gió tỏa hương thơm cát vỡ òa tiếng khóc.

Biển đảo
quê hương ngàn năm dựng nước
Bản anh hùng ca bất khuất kiên cường
Tiếp bước cha anh giữ cột mốc biển đông
Trong sâu thẳm có hồn thiêng mộ gió.




* Hình nhân trong mộ gió là đất, cành dâu, lụa tơ tằm...

Ngĩa trang đỏ

l   Tưởng nhớ các chiến sỹ hải quân hy sinh ở đảo đá Gạc Ma – 1988.

Gọi nghĩa trang
không đúng nghĩa lắm đâu
Vì ở đây không bia và mộ chí
Gọi nghĩa trang bởi là nơi yên nghỉ
Của những anh hùng giữ đảo đá Gạc Ma.

“Nghĩa trang Đỏ”*
đau đáu biển Trường Sa
Tên gọi thiêng liêng một khúc ca bi tráng
Cột mốc chủ quyền gối lên đầu ngọn sóng
Máu các anh đã thắm biển nơi này.
  
Ra Trường Sa
tàu đều ghé qua đây
Ngọn nến, tràng hoa, nén nhang tưởng niệm
Biển mênh mông chở che như lòng mẹ
Ôm những đứa con giữ biển đảo không về.

Các con mẹ
nằm lại biển nơi đây
Nghĩa trang Đỏ một tượng đài bất tử
Triệu triệu con tim thắp sáng lên ngọn lửa
Hướng về Trường Sa nỗi nhớ không nguôi.

Trang sử vàng
đẹp mãi tuổi đôi mươi
Trong sâu thẳm biển cất cao tiếng hát
Tiếp bước cha anh hát bài ca Đất Nước
Bốn ngàn năm một dân tộc anh hùng.




* Tên gọi vùng biển Trường Sa có các bãi đá ngầm Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin. Bộ đội Trường Sa gọi là “Nghĩa trang đỏ” – Nghĩa trang biển, nơi không có một tấm bia và mộ chí.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Mộ gió

Mộ gió
có từ lâu rồi
Giăng lớp xô nghiêng hướng ra biển cả
Xương cốt hư không hình hài là đất mẹ
Cành dâu tơ tằm hình nhân hóa hồn thiêng.

Mộ gió
đâu đó những cái tên
Cai đội, hùng binh Hoàng Sa một thuở
Thủy thủ những con tàu không số
Lính hải quân trận thủy chiến năm nào.

Mộ gió
cột mốc thời gian chủ quyền biển đảo
Gối sóng trùng dương thắp sáng niềm tin
Ta ngồi đây chợt biển lặng bình yên
Gió tỏa hương thơm cát vỡ òa tiếng khóc.

Biển đảo
quê hương ngàn năm dựng nước
Bản anh hùng ca bất khuất kiên cường
Tiếp bước cha anh giữ cột mốc biển đông
Trong sâu thẳm có hồn thiêng mộ gió.

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Về thăm rừng Sác

Ta và em
tạm thời xa thành phố
Ghé về thăm rừng Sác Cần Giờ
Làng biển thanh bình bãi cát hoang sơ
Gặp những căn chòi như ai đứng gác.

Em đừng ngại
chân lấm lem bùn đất
Vỗ nhịp thuyền len lỏi giữa rừng sâu
Nếu em thích hãy thả những mồi câu
Và có thể cùng anh tát đìa bắt cá…

Bếp lửa hồng
khói bồng bềnh vòm lá
Ta cùng quây quần hát khúc quân ca
Dù cuộc chiến tranh nay đã đi qua
Các địa danh anh hùng sẽ còn sống mãi.

Những cửa sông
Đồng Tranh, Lòng Tàu, Thị Vải…
Tượng đài khắc ghi thấm máu cha ông
Rừng Sác Cần giờ những chiến sỹ đặc công
Ta chợt nhói lòng hỏi ai còn ai mất?

Ta và em
một lần trải nghiệm
Ghé về thăm rừng Sác Cần Giờ
Em trộm hôn anh – anh xin gởi vào thơ
Thơ nhuộm màu xanh của rừng và biển biếc.

Nghĩa trang Đỏ Trường Sa

  • Tưởng nhớ các chiến sỹ hải quân hy sinh ở đảo đá Gạc Ma – 1988.

Gọi nghĩa trang
không đúng nghĩa lắm đâu
Vì ở đây không bia và mộ chí
Gọi nghĩa trang bởi là nơi yên nghỉ
Của những anh hùng giữ đảo đá Gạc Ma.

“Nghĩa trang Đỏ”*
đau đáu biển Trường Sa
Tên gọi thiêng liêng một khúc ca bi tráng
Cột mốc chủ quyền gối lên đầu ngọn sóng
Máu các anh đã thắm biển nơi này.
  
Ra Trường Sa
tàu đều ghé qua đây
Ngọn nến, tràng hoa, nén nhang tưởng niệm
Biển mênh mông chở che như lòng mẹ
Ôm những đứa con giữ biển đảo không về.

Các con mẹ
nằm lại biển nơi đây
Nghĩa trang Đỏ một tượng đài bất tử
Triệu triệu con tim thắp sáng lên ngọn lửa
Hướng về Trường Sa nỗi nhớ không nguôi.

Trang sử vàng
đẹp mãi tuổi đôi mươi
Trong sâu thẳm biển cất cao tiếng hát
Tiếp bước cha anh hát bài ca Đất Nước
Bốn ngàn năm một dân tộc anh hùng.




* Tên gọi vùng biển Trường Sa có các bãi đá ngầm Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin. Bộ đội Trường Sa gọi là “Nghĩa trang đỏ” – Nghĩa trang biển, nơi không có một tấm bia và mộ chí.