Hiển thị các bài đăng có nhãn Biên độ những đường cong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biên độ những đường cong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2019

Biên độ những đường cong



Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Tất là là đường con vô tận
Anh biết cong đường cong hữu hạn
Biển ái tình ong bướm và hoa.

Của tình em
đỏng đảnh kiêu sa
Mái tóc thề ghẹo mây vờn gió
Lãng lãng mi vơi đầy nỗi nhớ
Môi ỡm ờ ngậm nụ tầm xuân

Em xinh đẹp
bởi những đường cong
Nơi giao điểm thành nơi tiếp nối
Biên độ của những đam mê nông nổi
Tiếng tơ lòng quyến rũ bến phiêu du.

Sóng biển
sóng tình quyện với sóng yêu
Là sự giao thoa của đường cong con mắt
Là nụ hôn tròn cong cong ngây ngất
Để cuốn chìm cuồng nộ ghét và yêu.

Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Cũng chỉ xoay vần giữa hư và thực
Anh chỉ ngại có ngày em hoài niệm
Về đường cong biên độ những đường cong.





Chớp mi



Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Để hồn xuân nhạt hương thơm tình ái 
Để hạ biếc trong xanh như khờ dại
Để thu vàng lơ đễnh ngó mây bay? 

Có thể nào 
ghen với tuổi thơ ngây
Đỏng đảnh kiêu sa điệu đàng tinh nghịch
Khoảng trời nghiêng lung linh như biển lặng
Sóng vờn trăng mộng tưởng chuyện xa xôi? 

Chuyện xa xôi 
– chuyện của cuộc đời 
Trên con đường có hoa và cát bụi 
Ơ đâu đó anh đang mong đang đợi
Nhìn cùng em để sánh bước cùng em? 

Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Khi tình yêu vẫn thấm màu hoang dại

Khi vũ trụ mênh mang như nhỏ lại
Khi mỗi lần em chơm chớp hàng mi?

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Tình anh


Tình anh
chẳng biết ra sao,
Ngông cuồng lãng mạn ngọt ngào đắng cay.
Lúc ngậm ngùi lúc ngất ngây,
Cứ như một kẻ ăn mày tình em.

Giọt thu


Một mình
một bóng trong tách cà phê,
Tôi nhâm nhi đời trong từng giọt đắng.
Tôi uống em và “ăn mày dĩ vãng”,
Giọt thu ngậm hồn cô đặc nỗi cô đơn.


Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Rồi như đá phôi phai

Trái đất vẫn tròn
mặt trời vẫn lên,
Cây vẫn xanh ru tình trong mắt lá.
Mây vẫn lang thang ngêu ngao cùng gió,
Đời vẫn phiêu du như kẻ trốn tìm?

Màu thời gian
trong giọt nắng lung linh,
Vẫn soi bóng mình trên đồng hồ đá.
Những vòng xoay khắc linh hồn tạo hoá,
Chợt chạnh lòng thương nhớ tới người xưa.

Quá khứ trở về
trong tiếng hát lời ru,
Để vỗ cánh những ước mơ khát vọng.
Trong sâu thẳm cõi suy tư trầm mặc,
Đá hoá tâm hồn – nảy lộc mùa xuân.

Một chút xao lòng
– một chút bâng khuâng,
Anh nhận thấy bóng hình em đến lớp.
Bài học cuộc đời mấy khi ai đã thuộc,
Sao vẫn miệt mài ghi chép đến ngây ngô?

Ơ ngoài kia
nắng vẫn ghẹo nàng thơ,
Bẻ bóng cọ già chao nghiêng cành nhớ.
Trong mắt đá ẩn hiện từng con số,
Trăm năm đời người thoáng một giấc mơ…

Cũng từ đây
và biết đến bao giờ,
Tìm lại cho em tuổi thơ đã mất.
Anh vẫn nghe con tim mình thầm nhắc.
Thời gian rồi cũng như đá phôi phai…

Chiêm nghiệm

Chiêm nghiệm đời
qua cảm xúc nàng thơ,
Chợt thấy mình nhỏ nhoi bé bỏng.
Chợt thấy tâm hồn ưu tư lắng đọng,
Chợt buồn – vui trải rộng đến vô cùng…

Có thể nào
máu nức nở trong tim,
Hành trình cuộc đời có mấy ai bày tỏ.
Có thể là bản tình ca dang dở,
Có thể tiếng thở dài nuối tiếc khôn nguôi?

Chỉ biết rằng
đời chẳng của riêng ai,
Vẫn cái đáng yêu vẫn điều đáng ghét.
Vẫn dòng chảy trong vòng xoay sống – chết,
Tình vẫn rung trong mộng tưởng vơi đầy.

Thật đắng cay
nếu không được ngất ngây,
Trong biển tình sướng vui và đau khổ.
Để chiêm nghiệm giữa cái hay cái dở,

Để bước vào ngưỡng cửa của hồn em…

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Ngõ xoan


Hoa xoan nở
báo đợt rét nàng Bân, 
Năm cánh mỏng manh kết chùm tím biếc. 
Hương thoảng trong sương hắc nồng gió bấc, 
Mờ ảo trong ngần thấm những ước mơ. 

Ngõ xoan bước vào
trong trang sách tuổi thơ, 
Nét bình dị con đường quê tĩnh mịch. 
Búi tóc đuôi gà những trò chơi tinh nghịch,
Đánh đáo, chơi khăng bịt mắt trốn tìm. 

Mùa thu 
– mùa tựu trường, 
Cũng là mùa ngõ xoan làng vàng ối. 
Những chùm quả đong đưa như chờ đợi, 
Vạt áo ai bay ánh mắt ai bay. 

Lũ trẻ chúng tôi
túm tụm mê say, 
Những ô vuông vẽ đầy trên mặt đất. 
Nhễ hại mồ hôi mặt mày lem luốc, 
Đếm trái xoan vàng làm rụng trái mùa thu. 

Khoảnh khắc
tuổi thơ rồi cũng qua đi,
“Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả”[1]. 
Ngõ xoan ngày xưa giờ không còn nữa, 
Nhưng vẫn còn đầy ký ức của tuổi thơ 

[1] Tế Hanh: Nhớ con sông quê hương
.

Thu muộn

Có ai ngờ
gặp lại người tình cũ.
Trong một chiều thu muộn lững lờ trôi,
Trên vòm cây một cơn gió mồ côi,
Rải xuống phố sắc hoàng hôn se lạnh.

Tôi ngậm ngùi
bởi hồn thu trống vắng,
Cõng mùa thu lầm lũi bước chân đi.
Thu ghé tai tôi như nhắc nhở điều gì,
Nhưng chỉ nghe bước chân mình trên phố.

Chiều thu muộn
gặp lại người tình cũ,
Sao thấy hững hờ sao thấy chông chênh.
Có lẽ nào thu sớm đón mùa đông,
Có lẽ nào tình trong ta đã chết?

Chỉ biết rằng
chiều nay em đã khóc,
Khóc bởi mình khó níu kéo mùa thu.
Sợ tiếng chuông chùa mở lối hư vô.
Sợ thu chín rụng đầy trên ngõ phố!

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Trái tim cầm cố

Em đi rồi
mùa thu chừng đã rụng,
Mây xõa chân trời tựa tóc em bay.
Còn lại anh tình chợt choáng men say,
Lấy trái tim mình gửi người ta cầm cố.

Chỉ xin lại
chút tình đầu cho đỡ nhớ,
Một gai hoa hồng mang dáng mùa xuân.
Nửa cái thẹn thùng chở nỗi bâng khuâng,
Cái ngơ ngác nhìn duyên nụ cười con gái…

Em đi rồi
thu qua thu trở lại,
Mây sẽ hờn trong tóc rối em bay.
Anh tỉnh lại anh[1] trong tình ái em say,
Xin em chuộc lại trái tim anh cầm cố…

Cho anh nhận
lỗi lầm xưa nho nhỏ,
Lỗi lầm yêu muốn trốn chạy tình yêu.
Trái tim anh giá chẳng đáng bao nhiêu,
Chỉ một xu tình và một vài giọt lệ…

Em đi rồi
tình phai tình thắm lại,
Anh hờn thu và ghen bóng mây bay.
Lễ vật tình yêu là trái tim này,
Em chuộc lại xin được em cầm cố!



[1] Dựa theo ca từ: “Tôi ngẩn ngơ tôi” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Giọt buồn

Giọt buồn
lắng đọng bâng khuâng,
Như con sông nhỏ đôi dòng lãng du.
Một dòng lơ đãng cùng thơ,
Một dòng chở hạt mưa sa ái tình.
Đã rằng yêu chỉ riêng mình,
Mà sao vẫn thấy vô tình đơn côi

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Mông lung

Gác tay lên trán
mộng tưởng mông lung
Chuyện mình chuyện người
Chuyện đời chuyện phiếm

Tự nhiên muốn khóc
Tự nhiên muốn cười
Khô hạnh bờ môi

Nửa cười nửa khóc...

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Lỡ hẹn

Cuộc hẹn
hứa rồi em xin lỡ hẹn
Hiểu cho em với chút rươu chiều nay
Rượu chưa say mà đời lắm chua cay
Ly rượu đắng làm hồn em trống vắng.


Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

Chớp mi

Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Để hồn xuân nhạt hương thơm tình ái 
Để hạ biếc trong xanh như khờ dại
Để thu vàng lơ đễnh ngó mây bay? 

Có thể nào 
ghen với tuổi thơ ngây
Đỏng đảnh kiêu sa điệu đàng tinh nghịch
Khoảng trời nghiêng lung linh như biển lặng
Sóng vờn trăng mộng tưởng chuyện xa xôi? 

Chuyện xa xôi 
– chuyện của cuộc đời 
Trên con đường có hoa và cát bụi 
Ơ đâu đó anh đang mong đang đợi
Nhìn cùng em để sánh bước cùng em? 

Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Khi tình yêu vẫn thấm màu hoang dại

Khi vũ trụ mênh mang như nhỏ lại
Khi mỗi lần em chơm chớp hàng mi?

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Chỉ một lần thôi

Dẫu chỉ một 
và chỉ một lần thôi, 
Con tim em chợt lẳng lơi rung động. 
Em sẽ khóc vì trót cho và nhận, 
Trong giận hờn yêu ghét cái vu vơ… 

Để ái tình 
mở cửa những giấc mơ, 
Để thiên thần trốn tìm trong nỗi nhớ. 
Để sao mai cứ lãng du cùng gió, 
Sáng lung linh giăng mắc dải tơ lòng… 

Sợi tơ nào

ẩn giấu những đường cong, 
Mơn trớn gió xoay tròn theo bóng gió. 
Sợi tơ nào cột hồn anh trong đó. 
Trước nụ tình ngấn lệ bến sông trăng.


Biên độ những đường cong

Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Tất là là đường con vô tận
Anh biết cong đường cong hữu hạn
Biển ái tình ong bướm và hoa.

Của tình em
đỏng đảnh kiêu sa
Mái tóc thề ghẹo mây vờn gió
Lãng lãng mi vơi đầy nỗi nhớ
Môi ỡm ờ ngậm nụ tầm xuân

Em xinh đẹp
bởi những đường cong
Nơi giao điểm thành nơi tiếp nối
Biên độ của những đam mê nông nổi
Tiếng tơ lòng quyến rũ bến phiêu du.

Sóng biển
sóng tình quyện với sóng yêu
Là sự giao thoa của đường cong con mắt
Là nụ hôn tròn cong cong ngây ngất
Để cuốn chìm cuồng nộ ghét và yêu.

Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Cũng chỉ xoay vần giữa hư và thực
Anh chỉ ngại có ngày em hoài niệm

Về đường cong biên độ những đường cong.

Tập thơ: Biên độ những đường cong



BÌA TẬP THƠ BIÊN ĐỘ NHỮNG DƯỜNG CONG 
XUẤT BẢN 2008