Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Còn gì cho em

Em quyến luyến những gì,
Mỗi bước đời trải nghiệm.
Những gì em đã nhận,
Những gì em đã cho?

Còn gì nuôi giấc mơ,
Còn gì cho khát vọng.
Để tình em uất hận,
Để tình em phôi phai?

Đâu đó ai những ai,
Chôn vuì vào quên lãng?
Tình anh vẫn lãng mạn,
Hoài niệm với thời gian.

Còn gì để cho em,
Một trong nhiều nỗi nhớ.
Nhân duyên anh còn nợ,

Tình em nghĩa vợ chồng…

Nghe mưa đã về

Nghe mưa đã về
mờ giăng trên phố, 

Anh chạnh lòng nhìn những lá vàng rơi. 
Trong bâng khuâng nuối tiếc ngậm ngùi, 
Cái thưở mới yêu cuồng si mê dại… 

Mùa mưa đi qua 
mùa mưa trở lại, 
Vẫn hàng me vẫn góc phố con đường. 
Hạt mưa nào lắng đọng tiếng chuông ngân, 
Dấu chân nào qua giảng đường đại học? 

Cơn mưa đầu mùa 
có làm em ước tóc, 
Giọt nắng nào làm ánh mắt em bay, 
Nụ hôn nào làm choáng ngập bờ môi, 
Vòng tay nào nâng em khi vấp ngã? 

Cơn mưa đầu mùa 
làm xanh mầm lá, 
Đời vẫn xoay bởi nhựa sống dâng trào. 
Tiếng tơ lòng xin hãy nhắc tên nhau, 
Nhớ buổi trốn mưa thương thầm trộm nhớ.

Vẫn ngóng chờ

Tuổi muộn
nhưng tình em sao muộn?
Vẫn nồng say
phơi phới tuổi trăng tròn.
Bờ sông thơ
cỏ xuân xưa nghẽn lối,
Vẫn ngóng chờ
ai đó giúp khơi trong…

Chỉ một chữ tình

Em ơi
mơ ước đi
Nhưng đừng cao xa quá
Chuyện thường ngày nhân nghĩa
Chỉ một chữ tình
– yêu ghét có chi đâu?

Lãng tử
mối tình đầu
Thử hỏi mấy ai trọn nghĩa
Món nợ tình mỗi lần vấp ngã
Nợ ai và biết trả cho ai?

Ân nghiã
mối tình sau
Mơ ước điều giản dị
Tìm một nơi nương tựa
Sống là yêu
– yêu mọi lẽ thường tình.

Em ơi
chuyện chúng mình
Nơi tình yêu ở trọ
Hạnh phúc giản đơn nho nhỏ
Nghĩa tình ban tặng cho nhau.


Thơ rơi

Anh vịn
vào câu thơ
Như tựa vào vai em
Tựa vào niềm tin
Nhưng sao anh nhận thấy
Bờ môi cong cong
Bờ môi mặn đắng
Anh cảm nhận từng giọt lệ đời
Và con tim câm lặng ngậm ngùi
Nhạt nhòa đôi mắt người dưng...