Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Thơ và em

Em và thơ
theo dòng đời muôn ngả
Nối vòng tay mở rộng đến vô cùng
Để khoảng cách xa trở lại cho gần
Để oán thù xóa dần trong ký ức

Thơ và em
đã bao đêm thao thức
Kể anh nghe cuộc sống của muôn loài
Cho anh vị ngọt trái cấm con người
Cho anh say ái tình và dục vọng[1]

Thơ và em
gieo mầm cuộc sống
Khi biết nâng niu tiếng khóc nụ cười
Khi biết oán ân trong kiếp con người
Khi biết trả vay vòng xoay nhân quả

Anh chỉ sợ
một ngày chia đôi ngả
Thơ theo trăng và lơ đãng cùng mây
Em như trái đời ngọt chín trên cây
Anh muốn hái nhưng vì cao xa quá?




[1] Dựa ý thơ Xuân Diệu

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Ngu ngơ

Đêm về khuya
trời lại đổ cơn mưa
Những ngọn đèn treo mình trăn trở
Có ai đó còn lang thang trên phố
Đội trời mưa tìm ai đó trong mưa?

Trong cuộc đời
có những lúc ngu ngơ
Ở mãi trong ta được gì và mất
Thành phố chông chênh loay hoay trở giấc
Đi về đâu trong muôn ngả đường đời?

Ta tìm trong ta
hình bóng con người
Ta tìm trong mưa nhạt nhòa kỷ niệm
Ngu ngơ là chi mong em hãy đến
Một lần thôi ta bỗng hoá thiên thần!

Trái tim cầm cố

Em đi rồi
mùa thu chừng đã rụng,
Mây xõa chân trời tựa tóc em bay.
Còn lại anh tình chợt choáng men say,
Lấy trái tim mình gửi người ta cầm cố.

Chỉ xin lại
chút tình đầu cho đỡ nhớ,
Một gai hoa hồng mang dáng mùa xuân.
Nửa cái thẹn thùng chở nỗi bâng khuâng,
Cái ngơ ngác nhìn duyên nụ cười con gái…

Em đi rồi
thu qua thu trở lại,
Mây sẽ hờn trong tóc rối em bay.
Anh tỉnh lại anh[1] trong tình ái em say,
Xin em chuộc lại trái tim anh cầm cố…

Cho anh nhận
lỗi lầm xưa nho nhỏ,
Lỗi lầm yêu muốn trốn chạy tình yêu.
Trái tim anh giá chẳng đáng bao nhiêu,
Chỉ một xu tình và một vài giọt lệ…

Em đi rồi
tình phai tình thắm lại,
Anh hờn thu và ghen bóng mây bay.
Lễ vật tình yêu là trái tim này,
Em chuộc lại xin được em cầm cố!



[1] Dựa theo ca từ: “Tôi ngẩn ngơ tôi” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Cảm xúc

Cái bàn
như chông chênh,
Cái chai còn phân nửa.
Cái ly nằm nghiêng ngả,
Khói thuốc lơ lãng bay.

Mảnh giấy
nắm lắt lay,
Ngòi bút nhòe nét chữ.
Bóng hình người nghệ sỹ,
Đắm chìm vào lãng du.

Đâu đó
trong giấc mơ,
Bỗng trào lên cảm xúc.
Tình yêu khơi ngòi bút,
Hạnh phúc tạo nguồn thơ.

Cuộc sống
ở quanh ta,
Biết bao điều thật giả.
Chỉ có lòng nhân nghĩa,
Gốc đạo lý con người.

Ngòi bút
đã mỉn cười,
Xuân chợt về gõ cửa.
Vần thơ thành ngọn lửa,
Nhân nghĩa hóa tâm hồn.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Con tim lỡ nhịp

Hồn thơ
anh lạc lối
Lạc vào trong tim em
Như một kẻ trốn tìm
Tình yêu và cứu rỗi.

Đôi khi
em bối rối
Là con tim ngu ngơ
Đôi khi em bơ vơ
Là con tim lỡ nhịp.

Đôi khi
em cũng biết
Anh chìm đắm trong thơ
Khi một mình suy tư
Khi con tim lỡ nhịp.

Phải chăng

Ngẩn ngơ
ánh mắt ai cười
Buồn vui trước một đôi lời nhắn tin
Phải chăng em đã kiếm tìm
Để anh bối rối để anh ngóng chờ.

Giọt buồn

Giọt buồn
lắng đọng bâng khuâng,
Như con sông nhỏ đôi dòng lãng du.
Một dòng lơ đãng cùng thơ,
Một dòng chở hạt mưa sa ái tình.
Đã rằng yêu chỉ riêng mình,
Mà sao vẫn thấy vô tình đơn côi