Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Lời ru đá buồn

Kiếp trước
em vụng đường tu
Kiếp này nợ cái tương tư dối lòng
Mong manh một sợi chỉ hồng
Tuổi nào em được lấy chồng nuôi con
Tuổi nào là tuổi còn son
Tuổi nào là tuổi hoàng hôn xế chiều
Tuổi nào là tuổi biết yêu
Tuổi nào ngơ ngác chở nhiều nhớ nhung
Tuổi nào lơ đãng riêng chung
Tuổi nào hay khóc trốn cùng ưu tư
Đói lòng ngậm trái mù u                   
Nhân duyên khép lại lời ru đá buồn.


Vu vơ

Thương nhớ
chi nhiều cũng chỉ vậy thôi
Chẳng thể đổi thay chuyện đời ngang trái
Dẫu biết tình ai không trở lại

Sao cứ đợi chờ hờn giận vu vơ?

Bỗng thèm

Bỗng thèm
một tiếng ầu ơ
Đung đưa cánh võng mẹ ru thuở nào
Bỗng thèm một tiếng ca dao
Mênh mang hương lúa ùa vào tuổi thơ
Bỗng thèm ngày xửa ngày xưa
Nhẩy dây đánh đáo chơi ô quan tiền
Bỗng thèm màu tím tình yêu
Hương quê với một cánh diều trong mây
Bỗng thèm đôi má hây hây
Lung linh giọt nắng heo may ửng hồng
Bỗng thèm kiếm lá diêu bông
Sợ em ngày ấy lấy chồng phương xa
Phiêu bồng từ đó đó đến giờ
Mái đầu đã bạc ngày xưa chốn nào?


Không thể

Anh bảo rằng
hãy lấy người yêu anh
Đừng mộng tưởng đến người mình yêu nữa
Nhưng em ơi làm sao anh có thể

Lấy một người mà không phải là em?

Mông lung

Gác tay lên trán
mộng tưởng mông lung
Chuyện mình chuyện người
Chuyện đời chuyện phiếm

Tự nhiên muốn khóc
Tự nhiên muốn cười
Khô hạnh bờ môi

Nửa cười nửa khóc...

Tình em vội trốn

Lẳng lơ
giỡn ánh trăng vàng
Buông mình đón gió mơ màng suy tư
Vườn xuân mơn mởn non tơ
Nụ tình e ấp đợi chờ khát khao
Bơ vơ một dải yếm đào
Tiếng thu ngân lệ chảy vào trong đêm
Bóng khuya mờ tỏ vai mền
Bóng thơ lơi lả trước thềm xanh xao
Bóng trăng tân ngẩn mời chào
Tình em vộn trốn đi vào lãng du
Thôi thì một chút lẳng lơ

Biết đâu ai đó vu vơ kiếm tìm?

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Lặng lẽ

Ngôn từ nào
đẹp nhất trong thơ
Có phải bản tinh ca đất nước
Có vầng trăng và mắt ngọc
Môi em hồng sưởi ấm mùa đông?

Thật giản đơn
trong khoảnh khắc tình cờ
Anh chợt thấy ánh mắt em giận dữ
Là tiếng khóc trong anh lặng lẽ

Đang cầu xin nức nở dưới chân em

Cảm nắng

Làm thầy
đôi khi cũng khó
Bỗng dưng gặp cảnh trớ trêu
Khi học trò cảm nắng ngỏ “lời yêu”
Sự ngưỡng mộ - thầy hoá thần tượng.

Nhớ buổi
đầu tiên thầy váo lớp học
Học trò to nhỏ ngó nghiêng
Thật bất ngờ một cô bé đứng lên
Hỏi mấy câu vu vơ làm thầy bối rối.

Để rồi
khi soạn bài mỗi tối
Những thư tin tựa thời tiết thất thường
Có đứa nói thầy trẻ đẹp dễ thương
Đứa lại bảo thấy mình sao khờ quá.

Mùa thi
rồi cũng qua đi
Hạ cũng về và biết bao thay đổi
Thầy giáo trẻ năm nào nay bao nhiêu tuổi
Học trò “ngỏ yêu” lạc ở chốn nao?

Tự khúc

Em đi
trên con đường màu xanh
Giăng mắc những sợi mưa buồn
Nhạt nhòa một chiều thu muộn
Một chiếc nấc nhẹ rơi trên thảm cỏ

Tóc em
hững hờ cơn gió thổi qua
Lá me vàng hững hờ trên vai áo
Mùa thu đi tìm chỗ ngủ
Nơi những con tim bâng khuâng.

Em đi
trên con đường màu xanh
Tìm lại dấu hình đã mất
Chỉ sót lại giọt thu tự khúc

Rơi vào khoảng trống mênh mông.

Thu cảm

Dấu hiệu nào
để nhận biết mùa thu
Làm sao hayai ưu tư trăn trở
Làm thế nào để thắp nên ngọn lửa
Lửa của tình em lửa của cuộc đời

Khó gì đâu
một chiếc lá vàng rơi
Chạm giọt heo may xoe tròn ngơ ngác
Cơn gió mỏng lay không gian xào xạc

Chợt thấy vui buồn nghe bước chân qua

Nghiêng ngả

Tôi đi tìm
 – tôi đi tìm tôi
Em có tìm em hay đi tìm ai đó
Chuyện ái tình như con thuyền đón gió
Giữa dòng trôi nghiêng ngả những bến bờ


Lỡ hẹn

Cuộc hẹn
hứa rồi em xin lỡ hẹn
Hiểu cho em với chút rươu chiều nay
Rượu chưa say mà đời lắm chua cay
Ly rượu đắng làm hồn em trống vắng.


Nợ tình – tình nợ lãng du

Lang thang
chơi với cuộc đời,
Bạn với muôn người như kẻ lãng du.
Vẫn còn bầu rượu túi thơ[1],
Vẫn còn ai đó mong chờ ghé thăm.
Vẫn ngông cuồng vẫn long đong,
Vẫn thích ghẹo bướm vẫn lòng đa đoan.
Vẫn đùa với gió cùng trăng,
Vẫn say một chút hương xuân má hồng.
Vẫn ngu ngơ với ái tình,
Vẫn yêu vẫn ghét vẫn tìm mộng mơ.
Nợ tình – tình nợ lãng du,
Em ơi đừng có tự ru ngủ mình.



[1] Ý thơ Nguyễn Bính

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

Em đã là tiến sĩ

Được tin
em đã là tiến sỹ
Ngập tràn lời khen chúc tụng tung hô
Anh nuối tiếc năm tháng đã qua
Hạnh phúc đơn sơ khi em chưa là tiến sỹ.

Ứ lệ

Em nói
không đến được với anh
Nhưng không thế
nói tình trong em đã chết
Anh lắng nghe
con tim mình đang khóc
Ứ lệ cuộc đời dòng chảy cõi hư vô.


Chớp mi

Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Để hồn xuân nhạt hương thơm tình ái 
Để hạ biếc trong xanh như khờ dại
Để thu vàng lơ đễnh ngó mây bay? 

Có thể nào 
ghen với tuổi thơ ngây
Đỏng đảnh kiêu sa điệu đàng tinh nghịch
Khoảng trời nghiêng lung linh như biển lặng
Sóng vờn trăng mộng tưởng chuyện xa xôi? 

Chuyện xa xôi 
– chuyện của cuộc đời 
Trên con đường có hoa và cát bụi 
Ơ đâu đó anh đang mong đang đợi
Nhìn cùng em để sánh bước cùng em? 

Có thể nào 
trong ấy thiếu bóng anh 
Khi tình yêu vẫn thấm màu hoang dại

Khi vũ trụ mênh mang như nhỏ lại
Khi mỗi lần em chơm chớp hàng mi?

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

Tình thơ

Vì tình anh phải lụy tình
Vì yêu anh chỉ yêu mình em thôi
Vì đời phải biết khóc cười
Vì duyên anh phải ngậm ngùi se duyên
Vì trái tim khổ trái tim
Vì hồn mơ mộng phải tìm mộng mơ
Vì mộng mơ lụy nàng thơ
Vì thơ anh phải tôn thờ tình em
Vì em chia sẻ riêng chung

Vì anh em hóa thiên thần tình yêu

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Em nỡ đành quên

Nghe tin em
lại làm đơn thưa kiện
Suốt mấy năm dòng thương quá đi thôi
Sao lại kiện anh sao nỡ nặng lời
Sao khép tội anh là người lãng mạn?

Như một con thuyền
trên hai dòng nước
Như một con đường hai hướng khác nhau
Mối tình nào không có khổ đau
Hạnh phúc nào không ít nhiều ích kỷ

Sao em nỡ đành quên
 – nhân danh công lý
Phán xét tình anh phán xét cuộc đời
Em lại quên hai chữ “con người”
Quên thuở hàn vi lời thề hẹn ước?

Chuyện của em
đã quá quen rồi
Vẫn mộng mơ bon chen danh lợi
Vẫn đỏng đảnh kiêu sa mê muội
Tự dối mình khoe cái “chính chuyên”

Ngôi sao nào
thao thức trong em
Tiếng chuông nào để em cảnh tỉnh
Nếu còn khát những mưu đồ toan tính
Cứ làm đơn kiện cáo cái “vô thường”.


Có thể

Một dòng thơ 
không nói hết tình anh, 
Ngỏ một lời yêu chưa phải là tất cả. 
Một dòng tin nhưng lại là có thể, 
Làm em xao lòng chạnh nỗi suy tư?

Chỉ một lần thôi

Dẫu chỉ một 
và chỉ một lần thôi, 
Con tim em chợt lẳng lơi rung động. 
Em sẽ khóc vì trót cho và nhận, 
Trong giận hờn yêu ghét cái vu vơ… 

Để ái tình 
mở cửa những giấc mơ, 
Để thiên thần trốn tìm trong nỗi nhớ. 
Để sao mai cứ lãng du cùng gió, 
Sáng lung linh giăng mắc dải tơ lòng… 

Sợi tơ nào

ẩn giấu những đường cong, 
Mơn trớn gió xoay tròn theo bóng gió. 
Sợi tơ nào cột hồn anh trong đó. 
Trước nụ tình ngấn lệ bến sông trăng.


Hôn gót sen đào

Ghét ghê
cái lúm đồng tiền,
Để ai ngúng nguẩy cái duyên chết người.
Ghét ghê đôi mắt ai cười,
Nửa như âu yếm nửa thời lẳng lơi.

Ghét ghê
sắc thắm bờ môi,
Trên thì quyến rũ dưới đòi hiến dâng.
Ghét ghê mây tóc bồng bềnh,
Bên như ghẹo gió bên dâng sóng trào.
Thôi thì đất thấp trời cao,
Anh xin hôn gót sen đào của em.


Nợ

Nợ nghĩa tình
xin hẹn ngày sau trả
Nợ ái tình xin giữ mãi trong tim
Anh và em như những kẻ trốn tìm
Chợt đến chợt đi còn tình yêu trở lại

Luẩn quẩn

Muôn ngả đường đời
– muôn ngả đường sông.
Như dòng chảy
trôi vào trong vô tận…
Ta vẫn còn em
như tình đời chân thật
Chuyện chúng mình
luẩn quẩn cái yêu đương…

Cám ơn

Cảm ơn 
cuộc đời
cảm ơn thời gian
Cảm ơn em và những người xa lạ
Cảm ơn con tim biết vay và trả
Cảm ơn ái tình giữa nhận và cho.












Biên độ những đường cong

Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Tất là là đường con vô tận
Anh biết cong đường cong hữu hạn
Biển ái tình ong bướm và hoa.

Của tình em
đỏng đảnh kiêu sa
Mái tóc thề ghẹo mây vờn gió
Lãng lãng mi vơi đầy nỗi nhớ
Môi ỡm ờ ngậm nụ tầm xuân

Em xinh đẹp
bởi những đường cong
Nơi giao điểm thành nơi tiếp nối
Biên độ của những đam mê nông nổi
Tiếng tơ lòng quyến rũ bến phiêu du.

Sóng biển
sóng tình quyện với sóng yêu
Là sự giao thoa của đường cong con mắt
Là nụ hôn tròn cong cong ngây ngất
Để cuốn chìm cuồng nộ ghét và yêu.

Thế giới này
rộng lớn biết bao nhiêu
Cũng chỉ xoay vần giữa hư và thực
Anh chỉ ngại có ngày em hoài niệm

Về đường cong biên độ những đường cong.

Tình nỡ phiêu du

Trong không gian
trái đất thả trôi mình
Như mê ngủ treo đường cong vô định
Trong cuộc đời con tim nào câm lặng
Trong phiêu du ai lơ đãng riêng mình?

Ta với đời
như kẻ trốn tìm
Như mộng du lang thang hoang dại
Như bâng khuâng mong tình trở lại
Như chạnh lòng thương nhớ cái vu vơ.

Mối tình nào
nuôi những giấc mơ
Mối tình nào men say ngập nắng
Mối tình nào ngây thơ trong trắng
Mối tình nào lệ ướt vầng trăng?

Tình cho tình
nồng say hay cay đắng,
Tình chở tình có đến bến trăng thơ.
Tình theo tình có bối rối ngẩn ngơ,
Tình trốn tình có trôi vào quên lãng?

Tình phiêu du
tình ai trống vắng,
Tình say tình chao đảo những bờ môi
Tình nương tình như hơi thở cuộc đời

Tình nợ tình trào dâng lên mầm sống…

Tập thơ: Ở giữa chông chênh




BÌA TẬP THƠ Ở GIỮA CHÔNG CHÊNH 
XUẤT BẢN 2016




Tâp thơ: Lãng mi




BÌA TẬP THƠ Ở GIỮA LÃNG MI
XUẤT BẢN 2010




Tập thơ: Biên độ những đường cong



BÌA TẬP THƠ BIÊN ĐỘ NHỮNG DƯỜNG CONG 
XUẤT BẢN 2008



Tập thơ: Chiêm nghiệm




BÌA TẬP THƠ: CHIÊM NGHIỆM 
XUẤT BẢN 2007


Tập thơ: Muôn ngả đường đời





BÌA TẬP THƠ: MUÔN NGẢ ĐƯỜNG ĐỜI 
XUẤT BẢN 2006



Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Trang trí không gian với ghế sofa màu xanh dương đẹp mắt

Ghế sofa cho không gian sống hiện nay có rất nhiều màu sắc khác cho khách hàng thoải mái lựa chọn. Gam màu xanh dương được rất nhiều người yêu thích bởi nó mang đến sự tươi trẻ cũng như thoáng mát hơn cho phòng khách gia đình.

Mỗi người sẽ có sở thích khác nhau khi chọn màu sắc cho ghế sofa giá rẻ phòng khách gia đình. Mỗi màu sắc mang một ý nghĩa khác nhau. Chẳng hạn, màu tím lãng mạn và thủy chung, màu đỏ may mắn và quyến rũ…Vậy màu xanh dương thì sao?

Ghế sofa xanh dương đem lại sự yên bình và thoải mái


Gam màu xanh dương đại diện cho sự tươi trẻ, hiện đại và năng động. Màu xanh gợi nhớ cho người đến sự yên bình và thoải mái, là màu của hi vọng, của hòa bình. Khi không gian của bạn sở hữu mẫu ghế sofa gam màu này chắc chắn sẽ rất nổi bật và ấn tượng.

Tùy theo sở thích của bạn để lựa chọn gam màu đậm nhạt khác nhau cho bộ ghế sofa hiện đại. Nếu là người thích sự độc đáo, nổi bật màu xanh dương đậm là thích hợp nhất. Còn những người thích sự tinh tế, nhẹ nhàng thì màu xanh dương nhẹ sẽ là sự lựa chọn tốt nhất.

Tùy sở thích mỗi người để chọn mức độ đậm nhạt khác nhau


Ghế sofa màu xanh dương có thể được làm từ nhiều chất liệu khác nhau như ghế sofa da cao cấp, vải nỉ…Chất liệu da mang đến sự đẳng cấp, sang trọng còn chất liệu vải nỉ lại mang đến sự ấm áp và thân thiện. Lựa chọn nào là tùy thuộc vào sở thích cũng như tính cách của chủ nhân.