Hiển thị các bài đăng có nhãn Chơi blogspot. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chơi blogspot. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Tặng anh

Hoa cà phê(Tôi làm thơ)

Rồi mai anh không còn mất ngủ vì em nữaGiữa muôn trùng sóng vỗChiều nay không có cánh Hải ÂuEm chỉ là hoa muống biển u sầu

Anh lại là thuyền xa bờ mải miếtDã tràng ơi se cát mãi làm chiEm đến thăm anh rồi vội vã ra điGiữa một ngày tháng tư đầy nhung nhớ

Bởi em biết suy cho cùng đó chẳng phải là yêuÔi tình yêu! Những thứ na ná như thế giống nhau nhiềuThuyền anh cũng không về kịp cơn thủy triều nước lớnNên hoa muống cứ chờ…

Nở một mùa trăng lại đến mùa trăngHao mòn tình em ngây dại cũng phải đànhGió cũng thôi hờn ghen lên mái tócEm trở về mắt nhớ môi thương nào thôi khócVà tìm quên anh khi mùa nắng hạ vẫn chưa sang

Vài nét về tác giả:

Bài đã đăng: Lắng nghe tình yêu, Chiều tím cô đơn, Vô đề, Mưa đầu mùa, Cái nắm tay đầu tiên của thời con gái, Nắng tháng tư, Viết cho ngày em ba mươi.






http://ift.tt/1l02pYF



http://ift.tt/eA8V8J


Muộn phiền – điều bình thường của cuộc sống

Mộc Diệp Tử

Lâu lâu mới có một buổi tối không vướng bận, con ngủ sớm, chồng tiếp bạn dưới nhà. Ngồi trên phòng một mình, pha tách hồng trà mật ong, nghe Huang Jiang Qin, thư giãn vì rất mệt mỏi, hai tuần qua mất ngủ, đầu óc căng như dây đàn. Tính ngủ sớm thì bạn online, gửi cho mình ảnh, những chuyến đi, những câu chuyện, giọng kể vẫn hài hước. Đang vui thì bạn nói: “À, hôm trước cái M., nó bảo mày là: ‘Tưởng ở nhà chồng nuôi ăn sung mặc sướng mà hóa ra giờ phải đi bán chữ bán sách kiếm tiền dạo hả?’, tao tức quá, tính cãi nhau”. Mình ngoác miệng cười, gửi đi cái icon nhăn nhở. Bạn mắng, cười hoài, không thấy bực sao? Mình nói, thôi kệ đi, cãi nhau cho mệt, vốn dĩ, người ta có miệng mà.

Tắt chat, cảm thấy rất mệt, đi tắm nước nóng, sau đó ngồi chơi game. Chồng lên, thấy mình đang hì hục bặm môi ấn ấn, ngó vào màn hình, kết luận: ”Bạn vợ đích thực là nông dân, chân tay to đầu óc đơn giản, chỉ có thể làm những việc cũng farmer như thế”. Mình ngẩng lên, thấy bạn í đang nhìn mình cười (nham hiểm), tự nhiên, cảm thấy mọi chuyện phiền phức tan biến. Đúng, là mình cứ sống ”farmer” như bạn chồng nói, suy nghĩ đơn giản, tìm niềm vui trong những điều mình thích, như thế rất thanh thản.

Thật ra, nếu nói sống đến giờ phút này, mình bảo mình không có gì để lo nghĩ, muộn phiền thì đó chỉ là lời nói dối để bịp con nít. Nhưng những điều mình lo nghĩ là cuộc sống riêng tư của mình, là gánh nặng






http://ift.tt/1l45C5e



http://ift.tt/eA8V8J


Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Những dấu hiệu của người hạnh phúc

Muốn chia sẻ niềm hạnh phúc với mọi người

Bằng một lời khen hoặc giúp đỡ những người xung quanh, bạn muốn họ cũng cảm thấy hạnh phúc như mình. Chia sẻ giúp niềm vui được lan rộng. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, đối xử tốt với người khác sẽ giúp tăng mức độ hạnh phúc.

Không lo lắng vì những điều nhỏ nhặt

Tập trung vào những gì quan trọng và không bị ám ảnh bởi điều khó chịu nhỏ nhặt là một dấu hiệu cho thấy bạn đang cảm thấy hạnh phúc. Nghiên cứu chỉ ra rằng những người không quá tập trung vào những điều tiêu cực nhỏ nhặt hàng ngày mà chú ý đến những khoảnh khắc vui vẻ có xu hướng hạnh phúc hơn. Những người hạnh phúc không phủ nhận có những thăng trầm trong cuộc sống, nhưng bằng cách tập trung vào những gì diễn ra, bạn sẽ có khả năng phục hồi cao hơn khi đối mặt với trở ngại.

Coi trọng những điều nhỏ bé

Không có gì tuyệt vời hơn là bất chợt nghe thấy bài hát yêu thích của bạn trên radio hoặc ra ngoài nghe thấy tiếng chim hót. Các nghiên cứu chỉ ra rằng biết ơn là một thành phần quan trọng khiến cho cuộc sống hạnh phúc. Nếu bạn biết ơn vì những điều nhỏ bé mà đã làm bạn mỉm cười thì đó là một dấu hiệu tốt chứng tỏ bạn đang hạnh phúc.

Hạnh phúc khi người khác thành công

Chúc mừng chiến thắng của người khác sẽ kết nối bạn với những người xung quanh và khiến tất cả trở nên hạnh phúc. Vui mừng với những người khác giúp hạnh phúc được lan rộng. Chân thành chúc mừng thành công của người khác cũng có nghĩa bạn đang






http://ift.tt/1iSuHyw



http://ift.tt/eA8V8J


10 ảnh hot trong ngày trên Facebook

Giọng ca trẻ Bảo Anh khoe ảnh hồi lớp 9 tươi tắn, đáng yêu.


Cao Thái Sơn chú thích về bức ảnh thân thiết với Hương Tràm: “Ôm chặt quá đấy. Nghẹt thở mất thôi”.


Lệ Quyên rạng rỡ bên Văn Mai Hương: “Châu Âu thẳng tiến”.


Xuân Bắc thích thú khi được đến thăm “ngôi nhà và cối xay gió trong truyện cổ tích”.


Hồ Ngọc Hà khoe phong cách sành điệu trên đường phố Thượng Hải khi sang tham gia biểu diễn cho nhà thiết kế Kelly Bùi trong Shanghai Fashion Week 2014.


Angela Phương Trinh dành những lời yêu thương cho mẹ: “Đang ở Thái nên không mừng sinh nhật mẹ yêu được. Chỉ có thể gọi điện thoại cho mẹ. Một bánh sinh nhật, một bó hoa thôi nhưng với con, ngày nào cũng là ngày sinh nhật mẹ vì con muốn mẹ ngày nào cũng được vui vẻ, mãi bên con và em Phương Trang”.


Không nên ngay lập tức tin tưởng những người mà bạn quen qua mạng.


Một cây nến sẽ chẳng mất gì khi thắp sáng một cây nến khác.


Người con trai lớn tuổi vẫn cố gắng cõng mẹ già đi tham quan trong khu thắng cảnh Liyuan, thành phố Hàm Đan, Trung Quốc. Khi được báo chí liên hệ đề nghị trả lời phỏng vấn ngắn gọn, ông đã lịch sự từ chối và cho rằng đó là hành động rất bình thường, không có gì quá đặc biệt.


Studs tổng hợp

Nếu bạn có tình cờ bắt gặp một bức ảnh ý nghĩa, sâu sắc hoặc ấn tượng khi lướt qua các mạng xã hội (Facebook, Twitter, các blog…), hãy gửi về [email protected] (vui lòng cung cấp thêm nguồn ảnh) để chia sẻ cùng các độc giả khác nhé. Chúc các bạn luôn vui vẻ!






http://ift.tt/1hGEJpZ



http://ift.tt/eA8V8J


Ngôi nhà của mẹ là thế giới của con

Hoàng Yến Anh

“Về đi em làng quê cũCó con sông xưa vỗ bờVề ôm vai mẹ yêu dấuĐể được khóc như đứa trẻ thơ“

Lần đầu tiên khi nghe Hà Anh Tuấn hát bài hát này trong một chiều tháng 3 ngập nắng, tự nhiên nước mắt con chảy dài. Lâu rồi, con luôn cố dặn mình đừng khóc, nhưng dường như đó là điều quá khó đối với một đứa con gái như con. Tháng 3 – bầu trời xanh màu nắng, đàn chim đã bắt đầu ríu rít ngoài hiên và những bông Kokus đã nở tím trên vạt cỏ hai bên đường, vậy mà không hiểu sao, con vẫn không thấy ấm ở trong lòng.

Thế mà thoáng một cái đã lại một năm rồi từ ngày con về nhà thăm bố mẹ. Thời gian trôi nhanh quá. Kỷ niệm đôi khi vẫn ùa về và hiện trên lòng bàn tay nên đôi khi con vẫn nghĩ mọi thứ mới chỉ là ngày hôm qua. Nhưng không, đã lại 365 ngày rồi. Vòng tròn thời gian cứ trôi mãi. Hết ngày rồi lại đến tháng và đến năm. Và nếu đem những con số đó cộng lại với nhau thì tính đến bây giờ đã là 12 năm 6 tháng 5 ngày con xa mẹ.

Có lẽ lâu rồi, mẹ không còn thói quen đếm ngày xa con nữa phải không? Vì nếu thế, mẹ cứ phải đếm hoài mà chẳng bao giờ được dừng lại ở số 0. Nhưng con biết, lần nào con nói với mẹ là con sẽ về, là lúc đó con biết, mẹ bắt đầu đếm ngược, kiểu như: “9 tháng nữa thôi con gái à”, “Hôm nay đã là rằm rồi đấy, chỉ còn 4 tháng nữa thôi là nhà mình lại đoàn tụ“,






http://ift.tt/1l0dCnI



http://ift.tt/eA8V8J


Thèm một ngày nắng

Nguyễn Trường Phong(Tôi làm thơ)

Thèm một ngày nắng.Ở nơi đó vào một trưa hè có lũ trẻ đến gọi nhau qua cửa sổỞ nơi đó giữa vườn cây ầm ào những tiếng veỞ nơi đó đất cát cũng đã trở thành kỷ niệm bám đầy trên đôi chân trần rong chơi khắp ngõỞ nơi đó có tiếng mẹ gọi về bắt ngủ giấc trưaỞ nơi đó còn có một loài hoa dại bám nở vàng hàng rào nơi trò trốn tìm râm ran lối xómVà ở nơi đó ta thấy được tháng ngày của mình quá đỗi bình yên!

Thèm một ngày nắng, bởi mùa này mọi ngả đường đều chỉ muốn bỏ quênNhững cơn mưa phùn gọi nhau giăng kín cả trên từng tiếng thởBất chợt có một người dừng lại trên chuyến hành trình rồi ngồi mà bỡ ngỡNhớ tiếng trẻ thơ lẩn khuất trong vườn!

Thèm một ngày nắngBởi tháng ngày của mùa xuân cứ mang theo những nỗi buồnNgay cả phố thị cũng muốn tiễn những yêu thương đi mấtThèm một buổi trưa hè của trẻ thơ gọi nhau râm ran và tất bậtRồi vui đùa dưới những tán cây!

Thèm mùa về cùng với một con người đưa ra một bàn tayMỉm cười đứng đợi lúc cuối đường ngơ ngác.Thèm tuổi thơ với những buổi chiều đi lạcRồi được dắt về bởi đấng sinh thành với những thân quen!

Vài nét về tác giả:

Cũng có lúc ta nhận ra thực sự chẳng muốn mình mãi như một đám mây trôi! – Nguyễn Trường Phong.

Bài đã đăng: Gọi đời về cùng với tháng ba, Còn những yêu thương, Anh sẽ đưa em về, Để nhớ được thời gian, Cánh đồng già Gửi gió về phương Nam, Nỗi đau viết hộ, Về đi thôi,Anh vẫn đi tìm, Tội mắt buồn, Đất






http://ift.tt/1qAyFkg



http://ift.tt/eA8V8J


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Hai chiếc vé đến Indy

Tác giả Rick Phillips(Mint dịch)

Sau những cuộc chẩn đoán bệnh không thành công, chúng tôi đã ngồi lại và bàn bạc rất nhiều về những khả năng có thể xảy ra cho bệnh tình của John. Nhưng bây giờ, khi cùng ngồi trong văn phòng của mình, cả hai chúng tôi đều tiêu tan hết hy vọng khi biết được một sự thật phũ phàng: John mắc phải chứng bệnh ALS – một căn bệnh làm thoái hóa các dây thần kinh chức năng, làm cạn kiệt dần sức lực trong con người khiến bệnh nhân bị liệt dần và chết.

John đã là đối tác làm ăn, là người bạn và người thầy của tôi trong nhiều năm qua. Anh ấy là một người bạn rất tích cực, luôn luôn tìm mọi cách để giúp bạn làm được điều tốt hơn những gì mà bạn nghĩ mình có thể làm. John luôn có cái nhìn lạc quan về con người và không bao giờ chấp nhận để bạn cảm thấy bi quan trong cuộc đời mình. John từng bảo: “Tôi sẽ không phải là người bạn thật sự của anh nếu như tôi để cho anh hài lòng với những gì mà anh nghĩ là tốt nhất của anh rồi”.

Chúng tôi ngồi bên nhau, khóc và cầm chặt tay nhau như hai đứa trẻ vì cả hai cùng nhận ra rằng căn bệnh ác nghiệt kia sẽ không cho phép John sống thêm được quá hai năm nữa. Tôi hỏi John về một mơ ước mà anh đã ấp ủ những vẫn chưa thực hiện được. Có sự kiện nào mà anh ước ao được tham dự không? Xem đấu bò tót tại Tây Ban Nha? Cùng với Bonnie, người yêu của mình, đi thăm Vạn lý trường thành tại






http://ift.tt/1sZrJ2b



http://ift.tt/eA8V8J


'Khóc giữa Sài Gòn' – lời cảnh báo về cuộc sống ảo

Hoàng Nguyễn

Sau những tác phẩm về đề tài hiện thực xã hội thành công như “Đời callboy”, “Chuyển giới”, “Chênh vênh hai lăm” hay “Một giọt đàn bà”, tôi thực sự thích những cảm xúc mới được tác giả truyền tải qua tác phẩm “Khóc giữa Sài Gòn”.

“Khóc giữa Sài Gòn” nói về xã hội hiện đại, nơi con người bị chi phối bởi vật chất, giá trị đạo đức bị đảo lộn và lòng tin trở thành thứ xa xỉ phẩm. Trong rất nhiều những vấn đề nóng được đề cập, thực trạng giới trẻ đang sống phụ thuộc vào thế giới ảo được nhắc đến đầy chân thực.

Ân, một nhân viên văn phòng chuẩn mực, sống như một cỗ máy lập trình sẵn, không mục đích và đam mê. Con đường Ân đi được gia đình định sẵn ngay từ khi bước chân vào đại học, sau khi ra trường phải đi làm ở đâu, làm công việc gì và vì đó mà chọn ngành học. Cuộc sống của Ân, nhưng lại không do chính Ân làm chủ.

Ân cô đơn như căn bệnh trầm kha của giới trẻ, chỉ biết sau khi đi làm về, chui rúc trong bốn góc phòng, sống với những gương mặt người được treo ngập phòng, biểu lộ những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng những bộ phim truyền hình rỉ rả bên tai. Thế giới thực của Ân chỉ gói gọn trong đó, và Ân tìm đến thế giới ảo như một cứu cánh.


Đọc “Khóc giữa Sài Gòn” nhiều người khẻ giật mình, nhận ra sao mà lại giống mình đến vậy.


Sáng dậy, Ân vội vàng chụp ngay cái điện thoại thông minh để coi có ai bình luận hay nhấn like những tấm hình trên trang cá nhân của mình






http://ift.tt/1sZrILN



http://ift.tt/eA8V8J


Lắng nghe tình yêu

Hoa cà phê

Vẫn là những ngày được lập trình sẵn, vác nửa cuộc đời lên công ty, công việc vốn như cái bảng tính Excel đã cài sẵn công thức, làm xong nhanh trong hai tiếng đầu của buổi sáng, nó lại lướt web, lại chat, Facebook. Biết làm gì bây giờ nữa, tính chất công việc vốn đã thế, muốn siêng hơn cũng đâu có được. Đôi khi mấy đứa bạn bảo:

-Tao thấy mày ở công ty mà online suốt, chắc công ty mày dư tiền nên mới trả lương cho một nhân viên vừa lâu năm lại vừa ăn cắp thời gian công ty như thế.

-Tụi mày không biết đó thôi, năm nay tao 30 tuổi, làm cho họ nay đã hơn 9 năm, tức là 21 tuổi tao đã vào công ty, một cô thư ký xinh đẹp “cống hiến” cả thời thanh xuân cho họ, đã đến lúc tao được hưởng an nhàn rồi!

Tụi bạn bĩu môi: “Có mà cho mày hưởng lương hưu sớm nghen con! Suốt ngày tám chuyện”. Nó chỉ cười, bạn bè của nó lâu lâu “thọc gậy bánh xe” vài câu chứ biết là tụi này thực là đang ganh tị với nó mà thôi.

Một ngày nọ, nó vác cái thân tàn sau một đêm thức trắng đến công ty, nó buồn đủ thứ chuyện trên đời. Tình yêu là gì, hôn nhân là gì mà sao làm cho con người ta mệt mỏi đến thế. Mỗi buổi sáng đến công ty chỉ để kiếm tiền, đành rằng không có tiền thì hạnh phúc cũng sẽ không được trọn vẹn, nhưng rốt cuộc tiền là gì nhỉ? Để rồi cái điệp khúc “tiền-tình” cứ ám ảnh con người, bao nhiêu hợp tan trong cuộc đời này cũng từ đây mà ra.






http://ift.tt/1eCXXqM



http://ift.tt/eA8V8J


Người cũ, người mới

Mộc Diệp Tử(Tôi làm thơ)

Bước về phía nào cho khỏi những xót xaKhi con đường ấy giờ đã thành quá khứKhi con người ấy cũng đã là người yêu cũChuyện ngày xưaThôi ta giữ riêng mình…

Bước về phía nào cho khỏi những nhớ nhungTận cùng những nỗi đau bao giờ cũng chỉ là đơn độcTựa vào vai ai khóc cho thoả đây?Khi giờ đây ta chỉ có một mình…

Bước về phía mình là những người dưngBước về phía người chắc là bờ vai khácNgười sẽ vui bên người yêu mớiCòn riêng ta lầm lũi đi về…

Bước về phía không nhauPhía bên người là những hơi ấmPhía bên ta là những khoảng trống đến tê lòng…

Vài nét về tác giả:

Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà chờ nghe thế kỷ tàn phai.Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài.Tôi giống như một số nguyên tố cứ ngụp lặn trong cái vỏ bọc của chính mình. Bởi vì bản thân là số nguyên tố, chỉ có thể chia hết cho một và chính mình.Nên ở tôi, luôn ẩn chứa sự đấu tranh giữa các mặt đối lập – của một người quá đỗi nhạy cảm và vô tâm, yếu đuối và mạnh mẽ, dịu dàng và bướng bỉnh, đơn giản và khó hiểu, tự ti và ngạo mạn, trẻ con và đàn bà. Tôi không đặc biệt nhưng tôi khác biệt – Đơn sắc rực rỡ một nét màu dứt khoát… Một số nguyên tố cô đơn nhưng không cô độc – Mộc Diệp Tử

Bài đã đăng: Văn hóa chỉ trích – chuyện bên ly cà phê, Nếu được chọn lại một lần nữa, Nỗi sợ của tuổi trẻ, Trở về, Hạnh phúc nơi căn bếp nhỏ,Sống giữa nhiều người, Hạnh phúc vừa đủ, Tuổi






http://ift.tt/1igChVT



http://ift.tt/eA8V8J


Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

10 ảnh hot trong ngày trên Facebook

Hai ‘bông hậu’ Ngọc Hân và Nguyễn Thị Loan nhí nhánh trong đêm khai mạc Festival Huế 2014.


Đăng ảnh xinh đẹp nhưng buồn, Quán quân Bước nhảy Hoàn vũ mùa thứ 4, Thu Thuỷ viết: “Nhiều bạn trẻ bây gờ tự tin thái quá… đời còn dài rồi từ từ sẽ thấm…”


Thanh Hằng vẫn luôn chuộng xì-tai ton-sour-ton, lần nào ra đường cô cũng khiến các fan phải trầm trồ vì gout thời trang của mình.


Ước mơ nhỏ bé. Ảnh: Facebook Những bức ảnh ý nghĩa.


Đừng tiết kiệm nụ cười, nhất là vào ngày cuối tuần đẹp trời như thế này nhé!. Ảnh: Blogsmlie.


Mimi tổng hợp

Nếu bạn có tình cờ bắt gặp một bức ảnh ý nghĩa, sâu sắc hoặc ấn tượng khi lướt qua các mạng xã hội (Facebook, Twitter, các blog…), hãy gửi về [email protected] (vui lòng cung cấp thêm nguồn ảnh) để chia sẻ cùng các độc giả khác nhé. Chúc các bạn luôn vui vẻ!






http://ift.tt/1sUL8BA



http://ift.tt/eA8V8J


Chiều tím cô đơn

Hoa cà phê(Tôi làm thơ)

Tôi bước lang thang giữa vùng trời kỷ niệmLục lọi tìm tuổi hai mươi ngày trướcLục lọi tình yêu nghe nỗi nhớ nào đong đếm đượcThưở ấy trông đời bình yên là thế phải không anh?

Tôi đang tự mình gấm nhậm nỗi đau chẳng thể lànhMà chẳng khóc thành lời nên niềm đau càng nhân lên gấp bộiTự hỏi ngàn lần ai là người có lỗiTôi cạn tình hay anh hơn nghĩa bao dung

Tôi cầu trời cho tôi khóc được khôngCớ sao nước mắt này chẳng tuôn ra đượcCớ sao ấm ức trong lòng như ngọn lửa đang rạo rựcBùng cháy lên bỏng rát trái tim non

Tôi nhìn lại ngày xưa nhìn những tháng nămĐến bên nhau đâu phải là gượng épYêu thương ngày xưa đã hóa thành phai nhạtĐắng môi vì rượu chưa cạn chén đã thành say

Tôi tìm tôi tìm ký ức xa xôiTìm lại anh trong dĩ vãng rã rời sau bao mùa thay láÁnh hoàng hôn tím chiều nay sao mà đi vội vãMắt môi buồn từ đây thôi cũng hết lạc vào nhau

Vài nét về tác giả:

Bài đã đăng: Vô đề, Mưa đầu mùa, Cái nắm tay đầu tiên của thời con gái, Nắng tháng tư, Viết cho ngày em ba mươi.






http://ift.tt/1kJfUMo



http://ift.tt/eA8V8J


Tâm thư gửi chồng

N.T.M.Huyền

Chồng yêu, có bao giờ anh ngồi nhớ lại quãng thời gian mà chúng ta đã quen nhau và sống bên nhau không anh? Nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa của hai đứa mình. Ngày ấy, chúng ta yêu nhau biết bao, vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng chúng ta cũng chọn được là của nhau mãi mãi. Anh còn nhớ ngày cưới của chúng mình, chúng ta đã hạnh phúc như thế nào khi nhận được những lời chúc phúc từ phía gia đình, bạn bè không anh?

Em biết, cuộc sống vợ chồng là khó khăn và nhiều vất vả. Nhưng chúng ta đã vượt qua hết, nhìn các thiên thần của mình, là kết quả cho tình yêu đơm hoa kết trái. Anh còn nhớ cảm xúc khi anh lần đầu anh được làm cha, em được làm mẹ như thế nào không anh? Ngày con yêu bi bô gọi ba gọi mẹ, còn hạnh phúc nào hơn anh ha.

Cuộc sống ngày càng khó khăn, có thể khi làm mẹ, em đã xuất hiện thêm nhiều tật xấu, không còn thời gian cho anh, cho riêng chúng ta, nhưng tất cả trái tim và yêu thương của em đều dành cho anh, cho con.

Em xin lỗi vì nếu đã đánh mất đi vẻ dịu dàng thời con gái, không còn mái tóc dài bóng mượt hay những tối đòi anh chở đi chơi, thay vào đó, là những bữa cơm ngon cho chồng, ru con ngủ, em quên đi bản thân mình vì thời gian em dành cho anh và con không đủ. Anh ra xã hội, sẽ gặp nhiều cô gái khác, họ cho anh cảm giác của sự chở che, nũng nịu, giận hờn, điều mà em đã bỏ quên từ khi






http://ift.tt/1lY45S1



http://ift.tt/eA8V8J


Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

10 status ấn tượng trên Facebook

Status số 1

“Dừng xe đèn đỏ. Nghe bên cạnh có tiếng khựng xe chết máy. Một giọng thảng thốt nhẹ cất lên: ‘Anh ơi, em rơi dép rồi’. Mình ngoái sang thấy một cụ ông chừng 70 chở một cụ bà cũng chừng đó tuổi trên một chiếc Honda đời ơ kìa. Cụ ông gắt to: ‘Rơi mãi thế’!. Mình phì cười, tiếp tục chú ý.

Cụ bà cười hề hề nói vớt: ‘Ngay tê tề’ (‘Ngay kia kìa’, từ địa phương của Thanh Hóa). Rồi cụ bà thu người lại cho cụ ông rút chân qua để xuống xe. Cụ ông bỏ xe, bỏ bà cụ ở đó, lật đật đi ngược lại gần chục mét để nhặt chiếc dép rồi quay lại xỏ vào chân cụ bà.

Dòng xe lại trôi trong mưa nhẹ lất phất và chắc dòng đời cũng vậy. Sống tới bạc đầu để mà ‘đi phượt’ nhặt dép cho nhau cũng hay đấy chứ. Hạnh phúc luôn ở đây đó gần thôi. Ngay tê tề”. – Trần Lập (ca sĩ)

Status số 2

“Tôi để ý mỗi khi đăng hình đi ăn, đi chơi thì bao giờ cũng có vài bạn viết là ‘Chị sướng quá, ước gì em được là chị’, hay ‘Chị hạnh phúc quá, ước gì em được một phần của chị’. Đó cũng là tâm lý bình thường. Chúng ta ai chẳng có lúc nhìn những hình ảnh của người nổi tiếng và ước ao ta có cuộc sống như vậy. Bạn ao ước được là tôi, tôi lại ao ước được là Angelina Jolie (cô ấy đẹp, giàu, có tài… nhưng quan trọng nhất là cô có Brad Pitt).

Nhưng bạn ơi, người giàu, người nổi tiếng cũng có tất cả những thăng trầm, vui buồn trong cuộc sống như bao nhiêu người. Đôi






http://ift.tt/1qoRE1f



http://ift.tt/eA8V8J


Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Phép lạ từ bài hát của anh trai

Khi Karen biết mình đã có thai đứa con thứ hai, như những bà mẹ hiểu biết khác, cô cố gắng giúp cho đứa con trai 3 tuổi của mình – Michael – làm quen với việc nó sẽ có em. Họ siêu âm và biết đứa trẻ là một bé gái. Thế là ngày qua ngày, đêm nào Michael cũng hát cho đứa em gái – còn đang ở trong bụng mẹ của mình nghe.

Cậu bé đang xây dựng một tình yêu với đứa em gái bé nhỏ trước cả khi cậu gặp được em mình. Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho cả hai mẹ con Karen.. Và rồi thời điểm sinh nở đến.

Mỗi năm phút, mỗi ba phút, và rồi mỗi phút chờ đợi trôi qua… Nhưng bất ngờ một biến chứng phức tạp xuất hiện khi cô đang trên bàn sinh, Karen phải trải qua hàng giờ đau đớn. Các bác sĩ băn khoăn không biết có cần phải mổ hay không?

Cuối cùng, sau một thời gian dài đấu tranh, em gái của Michael đã ra đời. Nhưng cô bé đang trong tình trạng rất nguy hiểm. Một tiếng còi hú vang lên trong đêm khuya, và chiếc xe cấp cứu lao đi, chở đứa trẻ vừa sinh đến khu chuyên khoa ở bệnh viện khác.

Sau đó, những ngày dài trôi đi chậm chạp. Tình trạng của đứa bé ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ nhi khoa nói với cha mẹ đứa trẻ trong sự hối tiếc: “Chỉ có một chút hy vọng mà thôi. Xin chuẩn bị cho điều xấu nhất có thể xảy ra”. Karen và chồng cô liên lạc với nghĩa trang trong vùng để mua một phần đất mai táng. Trước đây, họ đã sửa sang lại căn phòng đặc biệt






http://ift.tt/ON8IzK



http://ift.tt/eA8V8J


Nỗi nhớ tháng tư

Thảo Nguyên

Sáng nay đi làm, cơn mưa rào bất chợt đến, em thảng thốt nhận ra tháng tư đã về rồi anh ạ. Tháng tư, mùa hoa loa kèn nở rộ, rong ruổi, len lỏi trong từng con ngõ hun hút của Hà Nội. Có lẽ em sẽ chẳng biết yêu hoa loa kèn đến thế, háo hức chờ đợi mùa loa kèn về đến thế nếu không có ngày một người xa Hà Nội.

Tháng tư của những ngày ta chưa gặp nhau, em ngây ngô lắm, nụ cười còn trong veo và hồn nhiên đến kỳ lạ. Những ngày tháng tư ấy với em chỉ vỏn vẹn trong những trang sách, những đêm chong đèn học bài, tất bật với những kỳ thi cuối năm. Cuộc sống của em đơn điệu và dường như chẳng có chút mảnh may với cỏ cây, hoa lá.

Ngày anh xa Hà Nội, mưa phùn lất phất, giăng mắc khắp mọi nơi. Nỗi nhớ anh da diết, lẩn khuất từng gót chân em đi. Tháng tư vắng anh, em lang thang trên phố và đâu đâu cũng bắt gặp những gánh hoa rong hay những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn. Lúc đó, em không biết rằng tháng tư là mùa loa kèn nở. Em chỉ thấy nó giống như nỗi nhớ anh khắc khoải, quay quắt và hiện hữu ở khắp mọi nơi.


Ảnh: Xuân Chính.


Tháng tư của những ngày Hà Nội không anh, ngày nào em cũng cắm một bình loa kèn trong phòng làm việc của mình. Mấy cô em đồng nghiệp mỗi buổi sáng đến đều ghé qua, hít hà hương thơm thanh khiết và chẳng quên kèm theo một câu hỏi quen thân: “Sao chị thích hoa loa kèn đến thế?”. Em nhoẻn miệng cười thật tươi: “Bởi






http://ift.tt/1gdBbWZ



http://ift.tt/eA8V8J


Vượt qua chính mình

Nguyễn Thanh Vinh(Tôi làm thơ)

Đừng bảo rằng: Ta chẳng cần aiRồi tự nhốt mình vào miền cô liêu hoang vắngCuộc đời này dẫu đầy rẫy cay đắngNhưng đâu có nghĩa hết ngọt ngào, dịu êmMở cửa ra và hãy nhìn thử xemQuanh ta còn bao người khốn khóVất vả, khổ đau nào chỉ riêng mình em cóCớ gì sống đớn hèn chịu thua

Nếu chưa bao giờ nếm vị chát chuaLàm sao hiểu hết giá trị của hy vọngEm đã làm được gì cho cuộc sốngMà oán trách đời bạc bẽo vô tìnhBước đi em, bằng đôi chân của chính mìnhDù rằng chông gai làm chúng trầy xướtChung một đường đua nhưng đâu hẳn cứ chạy trướcThì sẽ là người về đích đầu tiênĐừng tránh né, chạy trốn những ưu phiềnHãy đối đầu và nghĩ cách đánh bại chúngKhông dám đi tới tận cùngSao thấy được có ngã rẽ ở góc vuôngHơn một ai khác, quá dễ dàng, phải không?Nhưng vượt qua chính mình mới là kẻ thành công

Vài nét về tác giả:

Bài đã đăng: Đi tiếp hay đứng lại, Đứng lên em, Người đàn bà của đời anh.






http://ift.tt/1qA2y2r



http://ift.tt/eA8V8J


Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

Mai Quốc Việt tái xuất với 10 thể loại nhạc

Cách đây đúng 3 năm, chàng ca sĩ Mai Quốc Việt của nhóm It’s Time Band đã tạo ấn tượng khó quên với khán giả qua ca khúc Cát bụi khi anh giả giọng 12 ca sĩ khác nhau. Mới đây, chàng trai trẻ lại tiếp tục gây bất ngờ với người hâm mộ khi hát liên tục 10 ca khúc với 10 kiểu giọng khác nhau trong vòng 7 phút.

Dù thuộc các dòng nhạc hoàn toàn khác nhau (rock, cải lương, nhạc Trịnh, opera, nhạc Cách Mạng, R&B, dance…) nhưng qua tiếng hát mượt mà, tình cảm của Quốc Việt các ca khúc như đan xen, hòa quyện vào nhau. Trong đoạn liên khúc, anh đã thể hiện các bài hát khác nhau như: Anh lính quân bưu vui tính, Về đâu mái tóc người thường, Rock chiến tranh, Chợt thấy em khóc, Phút biệt ly…

Ngay sau khi được đăng tải, rất nhiều độc giả gửi lời khen ngợi cũng như hâm mộ tài năng của chàng trai trẻ. Nickname X.Nguyen nhận xét: “Ôi bạn đa tài thật, video rất thú vị. Hy vọng bạn sẽ cho ra đời nhiều clip hấp dẫn như thế này”.

Văn HiếnVideo: YouTube






http://ift.tt/1ecTznv



http://ift.tt/eA8V8J


Ý nguyện cuối cùng

Haley(Dịch từ Sites)

Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ông nhận ra rằng cái chết sắp sửa đến và ông sẽ không về kịp mảnh đất quê hương. Ông bảo các sỹ quan của mình: “Ta sắp sửa rời bỏ thế gian này. Ta có ba điều nguyện ước. Các ngươi cần phải thực hiện những gì ta bảo”.

Các vị tướng tuân lệnh trong dòng nước mắt. “Điều ước đầu tiên của ta là hãy bảo thầy thuốc của ta mang cái hòm rỗng của ta về một mình”. Sau khi cố hít thở một hơi, Alexander nói tiếp: “Ước nguyện thứ hai của ta là hãy rải vàng, bạc và châu báu trong kho tàng của ta trên suốt dọc đường đến nấm mồ khi các ngươi mang quan tài của ta ra nghĩa địa”.

Sau khi quấn mình trong chiếc áo khoác và nghỉ một lúc, ông nói tiếp: “Ước muốn cuối cùng của ta là hãy đặt hai bàn tay ta ra bên ngoài cỗ quan tài”.

Mọi người xung quanh ông tất cả đều rất tò mò, nhưng không ai dám hỏi nguyên nhân. Vị sủng tướng của Alexander hôn bàn tay ông và hỏi: “Thưa đức vua, chúng thần sẽ làm theo mệnh lệnh của Ngài. Nhưng Ngài có thể cho chúng thần biết tại sao Ngài lại muốn chúng thần làm như vậy hay không?“.

Sau khi gắng thở một hơi dài, Alexander trả lời:

“Ta muốn mọi người hiểu được ba bài học mà ta đã học được. Để cho người thầy thuốc đưa cỗ






http://ift.tt/1huXug9



http://ift.tt/eA8V8J


Trái tim xúc xắc

Song Nhi(Tôi làm thơ)

Anh! Gã đàn ông hào hoaGiấu nơi lồng ngực trái tim xúc xắcChẵn – lẻ , đen – trắng, đôi ba mặtMê mải săn đuổi những bóng sắc mỹ miều

Cân đo nặng nhẹ, bên nào ít nhiềuTính toán ai mới hoàn hảo nhấtXúc xắc anh, quay cuồng trong tất bậtTự khen mình là người thực tế khéo khôn

Một buổi chiều nghiêng nắng hoàng hônĐường về ngập tràn gió mùa đông đang thổiĐôi chân ấy nghe chừng chợt mỏiMới hay mình đã hoang phí tháng năm

Trái tim xúc xắc nằm im giữa lặng câmCảm xúc bào mòn theo bao cuộc tình vội vãNhững người yêu cũ giờ hóa ra xa lạTàn canh bạc tình anh thắng được điều chi?

Thôi đừng than oán, trách móc làm gìHay đổ lỗi bạc bẽo cho thiên hạĐời mà anh, đâu có ai dại khờ đi yêu thật dạMột trái tim xúc xắc xem tình như trò chơi.

Vài nét về tác giả:


Tôi là một cô gái làm kinh doanh, sống xa quê hương Việt Nam từ nhỏ. Tôi viết cho những người thân, bạn bè yêu dấu trong tôi – Song Nhi.

Bài đã đăng: Vì một câu nói, Đám cưới anh, Phố buồn, Giấc mộng tầm xuân, Giữa anh và em,Xuân yêu thương,Sáng nay xuân về, Đơn phương, Em đã quên được anh,Yêu thương hôm nay,Không đành lòng quên, Người ấy và anh, Cổ tích tình yêu, Gửi chị – người yêu cũ của anh, Góc phố mùa đông, Đừng thương em, Tình buồn Lavender, Đóa hồng vàng ngày xưa,Cho người từng yêu em, Gọi tình, Buông tay, Sau một lần nói dối,Quê mình mùa nước nổi, Nguyên bản, Lồng đèn ngôi sao, Thôi thì xa nhau, Hình như anh thương em, Nụ hôn ngày hạ, Dư âm cô đơn, Phố vào thu,






http://ift.tt/1i3siDs



http://ift.tt/eA8V8J